Vụ án ngoài đời được chuyển thể thành phim: 23 năm sống chung với kẻ bắt cóc
Ngày 4/8/1987, Joy White và Carl Tyson vội vã đưa con gái 19 ngày tuổi của họ, Carlina, đến Bệnh viện Harlem, New York, do bé bị sốt. Tuy nhiên vào rạng sáng hôm sau, Carlina đã bị bắt cóc. Vào khoảng 2h30 - 3h55, ai đó đã rút ống truyền dịch khỏi người cô bé và đưa bé ra khỏi bệnh viện. Dù bệnh viện có hệ thống camera giám sát nhưng đáng tiếc là chúng không hoạt động vào thời điểm xảy ra vụ bắt cóc. Thậm chí vào thời điểm đó cũng có rất ít nhân chứng chứng kiến vụ việc này.

Đây là lần đầu tiên có vụ việc trẻ sơ sinh bị bắt cóc khỏi một bệnh viện ở New York. Các y tá cho biết trước đó họ đã kiểm tra tình trạng của bé Carlina liên tục sau mỗi 5 phút, nhưng tới 3h40 thì nôi trống trơn. Cảnh sát vào cuộc và nhận thấy vài tháng qua tại bệnh viện bỗng dưng xuất hiện một người phụ nữ lạ mặt tự nhận là y tá. Đó cũng chính là người đã chỉ đường làm thủ tục cho cha mẹ bé Carlina trước đó. Một nhân viên bảo vệ cho hay đã nhìn thấy người này rời bệnh viện vào khoảng 3h30, tuy nhiên cô ta không bế đứa trẻ nào trên tay. Cảnh sát không loại trừ khả năng Carlina đã được giấu trong áo khoác của cô ta.

Sau vụ bắt cóc, người phụ nữ cũng không còn xuất hiện ở bệnh viện. Mặc cho cảnh sát đã điều tra hàng trăm nhân chứng và trao giải thưởng 10.000 USD cho những ai cung cấp thông tin tiềm năng, nhưng cuộc điều tra vẫn đi vào ngõ cụt. Trong lúc đó, vị “y tá” bí ẩn đã mang cô bé Carlina đi xa hơn 80km. Kẻ bắt cóc tên là Annugetta Pettway, sống ở Bridgeport, Connecticut, Mỹ và đã nhiều lần gặp rắc rối với pháp luật khi còn trẻ vì ăn cắp vặt, nghiệm ma túy mại dâm. Trước đó, Pettway nói với bạn bè rằng mình đang mang thai. Cô ta rời thị trấn một thời gian và sau đó trở về với một bé gái. Bạn bè và gia đình đều cho rằng Pettway đã đi nơi khác để sinh con, nhưng thực tế, đứa con gái đó chính là Carlina đáng thương bị bắt cóc từ bệnh viện.

Carlina được "mẹ nuôi" đổi tên thành Nejdra Nance. Sau vài năm ở Bridgeport, Connecticut, cô bé bị đẩy xa hơn khỏi cha mẹ ruột khi Pettway chuyển nhà đến Atlanta, Georgia, cách đó hơn 1.400km. Năm 1998, khi Carlina 10 tuổi, Pettway sinh một con trai và cả hai được nuôi dưỡng như chị em. Nhưng càng lớn, Carlina càng nghi ngờ về việc liệu Pettway có phải là mẹ ruột của mình không khi làn da của cô bé sáng hơn nhiều so với cả nhà, và cô không thấy mình có điểm nào giống mẹ, cha hay em trai hoặc bất cứ người họ hàng nội ngoại nào. Cô cũng nhận ra mình không có giấy chứng sinh, giấy khai sinh hay thẻ an sinh xã hội. Năm 2005, khi 18 tuổi, Carlina mang thai. Để được nhà nước hỗ trợ y tế, cô phải trình giấy khai sinh gốc của mình. Cô đề nghị “mẹ” cung cấp tài liệu, nhưng Pettway từ chối. Sau nhiều lần thúc giục, cuối cùng Pettway cũng đưa giấy tờ cho cô nhưng lại bị chính quyền phát hiện là giả. Pettway cuối cùng phải thú nhận với Carlina rằng bà ta không phải mẹ ruột, song lại nói lý do khiến bà ta nhận nuôi cô là vì cô đã bị cha mẹ ruột bỏ rơi lúc chào đời.

Carlina liên tục ép Pettway cung cấp thêm thông tin chi tiết về cha mẹ ruột nhưng Pettway khẳng định không nhớ gì cả. “Họ sẽ không bao giờ quay lại đâu”, Pettway nói. Năm 23 tuổi, Carlina bắt đầu lùng sục trên mạng để tìm manh mối về danh tính thực sự của mình. Lúc đầu, cô chỉ tìm kiếm những vụ bắt cóc xảy ra gần Bridgeport, Connecticut. Mãi cho đến năm 2010, cô mới truy cập vào trang web NCMEC thuộc Trung tâm Quốc gia về Trẻ em mất tích và bị bóc lột nhằm mở rộng phạm vi tìm kiếm ra bên ngoài tiểu bang quê hương mình. Ở đó, cô tìm thấy bức ảnh của một đứa trẻ bị bắt cóc vào năm 1987 trông giống hệt con gái mới sinh của cô, thậm chí em bé này cũng có vết bớt ở cánh tay giống hệt mình. Carlina gọi đến đường dây nóng của NCMEC, và NCMEC đã liên hệ với vợ chồng Joy White và Carl Tyson qua email ngay trước đêm Giáng sinh năm 2011.

Thử nghiệm ADN được thực hiện để xác nhận xem Carlina có thực sự là con của cặp vợ chồng xấu số kia hay không. Trong thời gian chờ đợi, đôi bên đã bắt đầu liên lạc. “Tôi luôn tin rằng con bé sẽ tìm thấy chúng tôi”, vợ chồng Joy và Carl nói khi nhận được email. Trong vài tuần tiếp theo, Carlina thường xuyên liên lạc với cha mẹ đẻ của mình. “Ban đầu, chúng tôi chỉ như ba người xa lạ”, cô nói, song gia đình vẫn tiếp tục cố gắng gần gũi nhau hơn. Carlina đã bay đến New York để gặp cha mẹ ruột lần đầu tiên. Mẹ đón cô ở sân bay, và cô được đại gia đình chào đón với vòng tay rộng mở. Khi cô bắt chuyến bay trở lại Atlanta, một sĩ quan cảnh sát đã chặn Carlina tại quầy vé ở sân bay để báo tin. Kết quả ADN cho thấy cô là con ruột của vợ chồng Joy White và Carl Tyson.

Sự việc này đã nhanh chóng trở thành “tin tức quốc gia”. Vì quá sợ hãi, Pettway đã bỏ trốn. Ngày 23/1/2011, bà ta quyết định tự tìm đến FBI để đầu thú sau khi lệnh bắt giữ được ban hành. Pettway giải thích chuyện mình bắt cóc Carlina là để lấp đầy khoảng trống đau khổ sau nhiều lần sảy thai. Pettway bị xét xử vào cuối tháng 7/2012 với tội bắt cóc trẻ em. Carlina không dự phiên tòa, không bày tỏ quan điểm, trong khi đó, cha mẹ ruột của cô nhiều lần khóc tại tòa: “Bà đã bóp nát trái tim chúng tôi 23 năm qua, bà xứng đáng bị trừng phạt bằng đúng thời gian đó”. Cơ quan công tố cho rằng hành vi của bị cáo không nhằm mục đích bóc lột hay hành hạ trẻ em, đơn giản xuất phát từ động cơ ích kỷ vì Carlina đã được nuôi nấng trong môi trường tốt. Vậy nên, tòa chỉ tuyên phạt Pettway 12 năm tù. Về sau, câu chuyện về vụ án này đã được chuyển thể thành phim “Abducted: The Carlina White Story” và ra mắt vào năm 2012.
