logo-maybe-vn
Mở app
Gấu Dưa Hấu
Gấu Dưa Hấu2 năm trước9 phút đọc

Thảm kịch đến từ tấm vé số trúng độc đắc khiến luật của một quốc gia phải thay đổi

Có lẽ vào thời điểm cặp vợ chồng Basil và Freda trúng xổ số độc đắc, họ chỉ nghĩ rằng đây là một trong những sự kiện tuyệt vời nhất từng xảy ra trong đời. Nhưng có lẽ hai người chẳng thể ngờ rằng, tiền tài lại đi cùng với tai họa.

Vợ chồng ông Basil sống trong căn hộ thuê ở Bondi, New South Wales, cùng con trai tám tuổi và con gái ba tuổi. Họ đã mua xổ số của Nhà hát Opera để giúp quyên góp tiền cho việc xây dựng nhà hát. Vào ngày 1/6/1960, một tấm vé ghi số 3932 mà cặp vợ chồng mua được công bố giành giải độc đắc trị giá 100.000 bảng Anh (tương đương 5 triệu USD ngày nay). Mặc dù ngày nay danh tính của những người trúng số được giữ bí mật để bảo vệ gia đình họ, nhưng vào thời kỳ năm 1960 thì không. Hình ảnh gia đình ông Basil được xuất hiện trên trang nhất của mọi tờ báo lớn, họ tên và địa chỉ của họ cũng được công bố. Thậm chí, báo chí còn công báo rộng rãi rằng gia đình ông sẽ nhận được tiền trúng giải vào ngày 7/7, tức là hơn một tháng sau khi tấm vé số độc đắc được công bố.

Một người đàn ông đã đọc những câu chuyện về sự may mắn của gia đình này và quyết định sẽ giành một phần “miếng bánh từ trên trời rơi xuống”. Ngày 14/6, hắn tìm đến nhà, vờ hỏi thăm đây có phải nhà của ông Bognor không. Khi bà Freda lắc đầu, hắn tự xưng mình làm thám tử tư, làm bộ bối rối, hỏi vu vơ thêm vài câu để cố tỏ ra rằng hắn đang thực sự tìm ông Bognor. Sau đó, hắn cảm ơn bà Freda và xin phép đi vào nhà để xem đây liệu có đúng là căn nhà mà mình đang tìm: “Tôi chỉ muốn xác nhận xem mình có đi nhầm nhà hay không”. Bà Freda vui vẻ đồng ý và người đàn ông lạ mặt này đã vào trong nhà ngắm một lượt rồi ngả mũ chào, bước nhanh ra cổng. Vào thời điểm đó, nó dường như chỉ là chuyến đi nhầm nhà bình thường với bà Freda, nhưng với gã đàn ông thì đây lại là bước đầu tiên trong kế hoạch bắt cóc tống tiền của hắn.

Vào 7/7, ngày lĩnh tiền xổ số, bà Freda đã giúp con trai Graeme đóng cặp sách và thắt cà vạt đi học, hôn tạm biệt cậu bé và nhìn cậu bé đi bộ khỏi nhà. Một người bạn của gia đình ở cách đó vài trăm mét sẽ đón Graeme ngay đầu phố để đưa đến trường cùng hai con mình. Khi người bạn này đến điểm đón quen thuộc, Graeme không có ở đó. Nhận tin báo, bà Freda đến trường nhưng không thấy con. Linh tính có điều gì đó không ổn, bà gọi cảnh sát báo con trai mất tích. Một lúc sau, bà nhận được một cuộc điện thoại từ một người đàn ông: “Tôi đang giữ con trai của bà”. Người đàn ông muốn một phần tư số tiền thắng xổ số của họ, 25.000 bảng Anh, trước 5 giờ chiều hôm đó. “Nếu không nhận được, tôi sẽ thả nó cho cá mập ăn”. Ngay lập tức, cảnh sát đã biết đây là âm mưu bắt cóc liên quan đến vụ trúng số của gia đình. Đây cũng là vụ bắt cóc đòi tiền chuộc đầu tiên ở Úc.

Vào lúc 21h47 ngày hôm đó, người đàn ông gọi lại, nói muốn tiền mặt trong hai túi giấy màu nâu rồi cúp máy. Ông Basil xuất hiện trên truyền hình vào nửa đêm cùng với Giám đốc Cảnh sát thành phố, khóc lóc cầu xin kẻ bắt cóc trả con trai cho mình. Lúc này, bà Freda mới hồi tưởng về giọng nói của kẻ bắt cóc và nhớ ra đây chính là người đàn ông lạ mặt tự xưng thám tử từng đến thăm nhà vài tuần trước đó. Từ thông tin của bà, người đàn ông đã trở thành nghi phạm chính. Một ngày sau, chiếc cặp đi học rỗng không của bé Graeme được tìm thấy, bị vứt bên cạnh một con đường gần rừng. Trong vài ngày sau đó, những đồ đạc trong cặp sách của Graeme được tìm thấy nằm rải rác dọc theo con đường. Cảnh sát hy vọng họ sẽ tìm thấy dấu vân tay hoặc bằng chứng khác của kẻ bắt cóc trên chiếc cặp sách, nhưng đáng tiếc tất cả chỉ là công cốc.

Ngày 16/8, năm tuần sau khi Graeme bị bắt cóc, thi thể của cậu bé đã được tìm thấy trên một khu đất trống ở Grandview Grove, Seaforth, dưới lớp cây cối mọc um tùm bao phủ khu đất. Graeme, 8 tuổi, bị quấn trong chăn, bịt miệng và bị trói chặt chân tay. Bộ đồng phục và chiếc khăn mẹ quàng cho cậu trước khi đến trường vẫn nguyên vẹn. Tại hiện trường, cảnh sát đã tìm kiếm kỹ càng và thu được một số sợi lông chó thuộc giống Pekinese. Chúng được tìm thấy trên chăn, áo khoác và quần dài của Graeme, ngoài ra còn có một ít mảnh vôi vữa và hai loại lá cây lạ không có ở khu vực này. Từ chi tiết về người đàn ông với giọng nói nặng và chiếc Ford màu xanh óng ánh được nhìn thấy gần địa điểm bắt cóc, cảnh sát bắt đầu bao vây khu vực từ Seaforth và mở rộng điều tra. Đến ngày 3/10, họ đã tìm thấy ngôi nhà của nghi phạm.

Ngôi nhà này thuộc về một người đàn ông tên Bradley ở Clontarf, nổi bật với hai hàng cây lạ được trồng dọc hai bên gara. Thậm chí, loại gạch được lát trong nhà cũng là loại sẫm màu, có vữa trát cùng loại với vôi vữa dính trên quần áo nạn nhân. Ngoài ra, cảnh sát cũng tìm thấy một con chó giống Pekinese thuộc sở hữu của gia đình này. Một bức ảnh trong nhà Stephen cũng chỉ rõ tấm choàng sofa trong nhà anh ta chính là tấm chăn quấn quanh thi thể cậu bé. Tuy nhiên vào thời điểm cảnh sát tìm thấy ngôi nhà, nó đã bị bỏ hoang. Stephen Bradley đã bán nhà và dọn đi vào ngày bắt cóc Graeme. Khi cảnh sát đến tìm, hắn đã bay sang nước ngoài được vài ngày.

Cuối cùng vào ngày 9/10 cùng năm, tại Colombo (Sri Lanka), Stephen đã bị bắt và bị dẫn độ đến Sydney 9 ngày sau. Được biết, vợ đầu của hắn chết trong tai nạn xe hơi, để lại hai con gái. Stephen tái hôn, có thêm 2 con, làm nghề bán bảo hiểm nhưng không mấy khá giả. Gia đình đông con khiến hắn chìm trong nợ nần và nảy ra ý định bắt cóc tống tiền. Stephen khai báo mình đã theo dõi gia đình cậu bé suốt nhiều tuần, nắm được thói quen của cậu bé mỗi sáng là tự đi bộ ra ngã tư trước nhà và đợi người đưa đi học. Sáng đó, hắn đợi gần địa điểm này, mở sẵn cốp ô tô, đợi cậu bé đi ngang qua và bắt cóc. Theo lời khai của Stephen, khi về nhà, hắn phát hiện bé Graeme đã chết trong cốp xe, tuy nhiên chứng cứ chỉ rõ cậu bé chết vì bị đánh chứ không phải vì ngạt. Tháng 3/1961, Stephen Bradley phải chịu án tù chung thân vì tội giết người. Thụ án được 7 năm, hắn lên cơn đau tim khi đang chơi tennis, rồi qua đời.

Kể từ sau vụ án trên, thủ tục trao giải xổ số ở Úc đã được thay đổi. Tất cả người trúng xổ số được quyền ẩn danh khi nhận tiền thưởng. Đồng thời, luật của tiểu bang New South Wales nơi gia đình Basil và Freda cũng được thay đổi. Khi đó, tiểu bang này vốn dĩ không có quy định về tội bắt cóc, đơn giản vì trước đây chưa từng xảy ra, nhưng chính vụ án này là chất xúc tác khiến cho tiểu bang đưa ra những điều luật đầu tiên để đối phó với nạn bắt cóc tại Úc.

BÀI TƯƠNG TỰ

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)