Lần đầu được nghe về cuộc sống thực bên trong bệnh viện tâm thần
Mỗi khi xuất hiện trong phim, hình ảnh bệnh viện tâm thần luôn mang đến cho mọi người một cảm giác vô cùng đáng sợ. Vậy rốt cuộc cuộc sống thực bên trong một bệnh viện tâm thần sẽ như thế nào, hãy để tôi nói cho bạn nghe nhé. Ở bệnh viện tâm thần có hai loại phòng “mở” và “đóng kín”. Lý do mà tôi biết rõ như vậy là vì nhiều năm về trước, tôi từng có thời gian sinh hoạt trong khu vực “mở” của khoa tâm thần một bệnh viện tuyến 3.

1. Mỗi tối đều sẽ chia thuốc trong một cốc nhỏ trong suốt
Suốt ngày chỉ toàn thuốc là thuốc, tuy nhiên đến bây giờ, tôi không còn nhớ rõ tên cũng như tác dụng của chúng nữa. Bác sĩ sẽ luôn đứng túc trực bên cạnh bạn, đợi bạn uống xong thuốc thì họ mới rời đi. Lần đầu tiên uống loại thuốc này, tôi rất hợp tác và uống ngay lập tức sau khi nó được giao tới. Sau khi uống xong, tôi nằm trên giường và xem Conan. Chỉ khi cảm thấy chóng mặt và có cảm giác gần như ngất đi, tôi mới quyết định đi tắm rồi đi ngủ sớm. Ngày hôm sau, tôi trở nên cảnh giác hơn. Nhìn chữ khắc tiếng Anh trên viên thuốc, tôi thầm ghi nhớ. Một trong số chúng gọi là Zolpidem. Vào thời điểm đó, vì điện thoại thông minh chưa phổ biến lắm nên tôi đã nhắn tin nhờ các bạn tra giúp nghĩa của từ này. Bạn tôi trả lời tên thuốc là Zolpidem, một loại thuốc ngủ. Sau khi biết được thông tin trên, tôi đã trao đổi với bác sĩ để thay đổi loại thuốc mà mình đang uống.

2. Người hát quốc ca dang dở
Nửa đêm có người hát quốc ca trên tầng, hát rất đúng giờ, rất đúng nhịp điệu và rất có cảm xúc. Anh ấy hát từ đêm này qua đêm khác mà không hề bị gián đoạn. Bỗng một ngày, tôi chợt thấy anh ấy ngừng hát.

3. Chị gái nông thôn dịu dàng
Khu phòng bệnh của tôi có thêm một vài bệnh nhân mới. Ban đầu, người đến là một chị gái sống ở nông thôn khi ấy mới chớm 30 tuổi, thoạt nhìn trông rất bình thường. Có lần tôi mất kiểm soát, khóc suốt cả một buổi chiều, khóc khoảng chừng 4-5 tiếng mà không ai có thể dỗ được, chị ấy đã đến gần với một cuộn giấy và lau nước mắt cho tôi. Hôm ấy, cả một cuộn giấy mới tinh đã bị tôi dùng hết sạch. Sau đó, có một lần tham gia trả lời ẩn danh về chứng bệnh trầm cảm của mình, một cư dân mạng tình cờ để lại lời nhắn cho tôi, nói gia đình cô ấy cũng ở nông thôn, trong nhà có người thân mắc trầm cảm và việc điều trị còn khó khăn hơn ở thành phố nhiều vì không ai có đủ khả năng và kiến thức để thấu hiểu họ. Chuyện này khiến tôi chợt nhớ tới tình cảnh của chị gái trên.

4. Cô bé nhà văn xinh xắn
Sau khi chị gái nông thôn rời đi, một cô bé mắc bệnh tâm thần phân liệt được chuyển tới. Em gái này khi đó mới 29 tuổi, sở hữu ngoại hình xinh xắn như một con búp bê sứ và một gương mặt trẻ hơn tuổi thực rất nhiều. Thậm chí, y tá chăm sóc cho chúng tôi còn từng khen cô bé “lông mi của em thật dài và rậm, trông rất đẹp”, ngay cả bạn bè khi đến thăm tôi cũng không tiếc lời ca tụng “cô gái nằm giường bên cạnh cậu đáng yêu thật đấy”. Cô bé hầu như không giao tiếp với bất kỳ ai, đôi mắt lúc nào cũng trống rỗng. Trước khi gặp cô ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ một đôi mắt đẹp và sáng rõ trên khuôn mặt xinh xắn tới nhường này lại có lúc trông hốc hác đến vậy. Bố cô bé tiết lộ với chúng tôi: “Khi còn tỉnh táo, nó là nhà văn, từng viết tiểu thuyết "XXX" bán chạy lắm. Lúc đó, nó viết hơn 100.000 từ mỗi ngày mà không cần tôi sửa”.

Mỗi lần phải tiêm hoặc uống thuốc, cô bé sẽ la hét, cúi đầu, thậm chí còn tấn công các bác sĩ và y tá. Về sau, cô ấy được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt và tôi không còn nghe bất kỳ tin tức gì về cô bé này nữa.
5. Người phụ nữ có tất cả
Sau khi đổi phòng, người bạn nằm cùng dãy mới của tôi là một người phụ nữ thành đạt, có sự nghiệp rực rỡ, có gia đình hạnh phúc. Vào ngày đầu tiên nhập viện, chị ấy tặng cho mọi người rất nhiều quà, thậm chí còn giới thiệu mình là cấp trên của các y bác sĩ tại đây. Mãi về sau tôi mới biết, người chị này hóa ra từng là sếp của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm. Bề ngoài nom chị rất bình thường và điềm tĩnh, nhưng hiếm ai biết chị thường ôm gối, ngồi bất động và khóc không dứt trong nhiều giờ, trông chẳng khác nào một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ.

6. Người mẹ đau khổ
Một người cô khác đang đi chăm sóc con gái mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế thường qua chơi với tôi. Nghe nói, con gái cô đã ở trong viện nhiều năm rồi. Tôi vẫn còn nhớ những gì người cô này tâm sự với bố tôi, rằng “trẻ càng ngoan thì càng dễ mắc bệnh”, “con gái cô vì uống loại thuốc XXX này mà đã tăng hẳn 20kg rồi”,…Sau khi nghe cô ấy chia sẻ, tôi lại càng tích cực chữa bệnh hơn vì đơn giản tôi không muốn béo.Ngày tôi xuất viện, cô ấy đã đến tiễn tôi: “Cô biết cháu đã khỏe hơn rất nhiều, khi cháu mới tới, ánh mắt cháu trông đờ đẫn lắm, hiện tại đã linh hoạt hơn, biết chuyển động rồi. Đã ra khỏi đây thì đừng quay lại, nhất định phải tiến về phía trước”. Cô ấy vừa khóc vừa nói, chắc là đang nghĩ đến con gái mình.

Tóm lại là:
- Hầu hết thời gian, mọi thứ ở đây trông có vẻ rất trật tự, bình tĩnh và bình thường.
- Bệnh tật không bao giờ tách rời cuộc sống và khái niệm “bình thường” chỉ mang tính chất tương đối. Bản chất con người là đa diện, và một người dù bình thường đến đâu cũng sẽ tồn tại những khả năng và lý do dẫn đến sự mất kiểm soát.
- Sự khác biệt giữa bệnh tâm thần và bệnh thông thường là bệnh tâm thần là loại bệnh liên quan đến nhận thức. Vì vậy, bạn sẽ thấy chuyện chữa khỏi hay dùng các phán đoán khoa học khác nhau sẽ không thể áp dụng cho bệnh tâm thần. Tôi từng gặp rất nhiều người đi chữa bệnh một cách thụ động, chống cự một cách tuyệt vọng và thậm chí còn nghĩ mình không có bệnh gì cả.
- Về cách phán đoán bệnh tâm thần: Trước khi nhập viện, các triệu chứng của tôi đã khá nghiêm trọng (cố tự tử và làm hại bản thân). Khi đến phòng khám tâm thần, bác sĩ sẽ hỏi về tình trạng bệnh, đồng thời làm các xét nghiệm như kiểm tra điện não đồ và điện tâm đồ của bạn.
Điều đáng nói là nhiều bệnh nhân không muốn hoặc không thể mô tả chính xác bệnh của họ, vì vậy, sự tư vấn của người thân, bạn bè cũng như khả năng của bác sĩ thực sự rất quan trọng. Việc bạn có thể xuất viện hay không phụ thuộc vào bác sĩ và bạn cũng cần phải đi kiểm tra định kỳ nếu như tình trạng đã ổn định.
