Tập Phim Điên Rồ Nhất Của Death’S Game: Khi Hai Biểu Tượng Phản Diện Của K-Drama Chung Khung Hình
Death’s Game mới đây đã khép lại với hồi kết nhìn chung làm hài lòng số đông. Không chỉ tập trung vào các diễn biến giật gân như bốn tập đẩu, phần còn lại của bộ phim đong đầy những chiêm nghiệm giá trị về sự sống và cái chết, lầm lạc cùng cứu rỗi. Là một tác phẩm chỉn chu từ cốt truyện, diễn xuất đến thông điệp, dĩ nhiên có rất nhiều điều hay ho để đào sâu ở Death’s Game. Vì vậy lần này xin được đề cập đến một trong những tập phim theo mình là “chấn động” nhất - màn đối đầu đúng nghĩa không có kẻ điên nhất, chỉ có kẻ điên hơn giữa Park Tae Woo và Jung Gyu Cheol. Đáng nói dù điên rồ nhưng cũng quyến rũ và mãn nhãn cùng cực khi nó đến từ hai gương mặt vàng trong làng phản diện của truyền hình Hàn - Kim Ji Hoon (Hoa Của Quỷ, Ballerina) và Kim Jae Wook (Voice 1).

Là con trai nhà tài phiệt kiêm CEO của tập đoàn Taekang danh tiếng, Park Tae Woo luôn xuất hiện trước công chúng với hình tượng quý ông thực thụ: điển trai, lịch lãm và sang trọng nhưng cũng không kém phần hoà nhã và thân thiện. Tuy nhiên, ít ai biết sâu trong anh ta luôn sục sôi khao khát g.i.ế.t c.h.ó.c - xuất phát từ một lần vô tình tông trúng người đàn ông nọ, khoảnh khắc nạn nhân ngước nhìn cầu xin giúp đỡ vậy mà đã khiến hắn nảy sinh ảo tưởng, không phải Chúa trời hay thần linh nào mà chính hắn cũng là một vị thánh có quyền quyết định sống chết của kẻ khác. Kể tử đó, Park Tae Woo không tội ác nào là không dám làm, từ s.á.t h.ạ.i chính en trai ruột đến có “lỡ” gây c.h.ế.t người liền nhẹ nhàng đẩy thế thân gánh tội thay. Thậm chí khi đã có bằng chứng rõ ràng về sự tàn ác của mình thì như bao phản diện lắm tiền nhiều của khác, gã cũng dễ dàng thao túng mọi cơ quan chính quyền để đạt được kết quả có lợi nhất.

Về phần Jung Gyu Cheol, hắn xuất thân từ một gia đình bình thường nhưng sớm nhận ra bản thân có khía cạnh “hơn người”. Trong lúc thất vọng vì mãi không ai nhìn thấy sự đặc biệt của mình, bước ngoặt xảy đến khi gã tình cờ chứng kiến một t.h.i t.h.ể rơi từ trên cao xuống. Hình ảnh vốn đáng sợ là thế trong mắt kẻ mang tâm lý vặn vẹo ngay lập tức trở thành cảm hứng nghệ thuật. Sau khi quyết định vẽ lại nguồn cảm hứng ấy, bức tranh nhanh chóng gây tiếng vang với giới phê bình nước ngoài như “phác hoạ hoàn hảo về sự đồi bại của con người”. Thế là bao nhiêu bản tin về các án mạng dã man sau đó đều là bấy nhiêu tác phẩm “để đời” khác của Jung Gyu Cheol. Vô số dòng máu nóng ấm, tanh tưởi giữa những bầy nhầy x.á.c t.h.ị.t, nỗi kinh hoàng tột cùng ngay khoảnh khắc lìa đời của các nạn nhân… tất cả đều đã được “tái sinh” trong thứ nghệ thuật hắc ám. Còn thế giới vẫn hồn nhiên ca ngợi anh ta như một họa sĩ tài năng với sức hút đen tối độc đáo.

Với lý lịch “tám lạng nửa cân” về độ máu lạnh như vậy, có thể nói những khoảnh khắc chạm trán của hai người vừa đầy man rợ mà cũng ngần ấy sự kích thích. Đặc biệt với visual “tượng tạc” đẹp đến siêu thực đi kèm diễn xuất đỉnh cao, song Kim thật sự biết cách khiến khán giả không thể rời mắt mỗi lần cùng nhau lên hình.

Tuy về sau cả hai đều nhận được sự trừng phạt thích đáng, điều gì sẽ xảy đến ở cuộc đời mới của Choi Yi Jae sau khi viên đạn thứ 13 được bắn ra có lẽ là một câu chuyện hoàn toàn khác… Có lẽ Park Tae Woo sẽ lại đến mua tranh của Jung Gyu Cheol và chúng vẫn sẽ tiếp tục gặp nhau như dự tính, và lần này thay vì đối đầu, ai biết được hai tên tâm thần một chín một mười có trở thành những “cộng sự” ăn ý không? Và Choi Yi Jae, với lòng trân trọng sự sống hơn bao giờ hết, có chịu đứng yên nhìn hai kẻ kia tung hoành trong khi đã thấu suốt sự bạo tàn của chúng không?
