Nhân Duyên Tiền Đình: Một rom-com đáng xem về tình yêu dẫu đến muộn nhưng vẫn luôn tuyệt vời theo cách của riêng nó
Bên cạnh các thước phim lấy kịch tính làm trọng tâm của điện ảnh Hàn dạo gần đây như câu chuyện hậu tận thế phơi bày nhân tính trong Địa Đàng Sụp Đổ, chuyến phiêu lưu “đi dễ khó về” ở Trung Đông cùng Bộ Đôi Báo Thủ hay nỗi kinh hoàng bao trùm với Đơn Hàng Từ Sát Nhân, Nhân Duyên Tiền Đình (Honeysweet) là một tác phẩm có phần nhỏ bé và bình dị hơn rất nhiều. Nhưng đôi khi, chính sự giản đơn không tô vẽ mà hết mực chân thành đã làm nên nét cuốn hút chạm đến trái tim theo cách rất riêng.

Chuyện phim mở màn với Cha Chi Ho (Yoo Hae Jin), một nghiên cứu viên bánh snack tài năng nhưng ngây ngô trong các kỹ năng giao tiếp xã hội, hài lòng với nhịp sống đơn điệu luôn được lập trình theo kiểu “một ngày như mọi ngày”. Bước ngoặt xảy đến khi trong một lần đi trả nợ thay cho ông anh trai nghiện cờ bạc (Cha In Pyo), Chi Ho gặp gỡ Il Young (Kim Hee Sun), nhân viên phụ trách khoản nợ đồng thời là bà mẹ đơn thân đang phải vật lộn mưu sinh nhưng chưa bao giờ đánh mất vẻ rạng ngời tươi sáng. Và chuyện gì đến cũng đến, hai kẻ xa lạ, thoạt tiên tưởng chừng chẳng ăn nhập gì mà hỏa ra lại là một nửa không thể lý tưởng hơn của nhau.

Hoàn cảnh chạm mặt ngặt nghèo, trái dấu hút nhau rồi một chuỗi diễn biến dở khóc dở cười sau đó đều là những công thức quen thuộc của một romcom điển hình. Tuy nhiên, bộ phim sớm cho thấy nó hoàn toàn đủ khả năng giữ chân bạn đến phút cuối cùng nhờ sự nêm nếm hài hòa từ kịch bản, thông điệp đến diễn xuất.
Nếu nửa đầu phim dành nhiều thời gian để phác họa chi tiết nét đặc trưng ở mỗi nhân vật giúp khán giả nhanh chóng kết nối với họ, nửa sau bạn sẽ tha hồ cười với hàng loạt pha “đập nhả” đậm chất đời thường mà cũng rất đỗi khác thường của cặp đôi tuổi trung niên. Là đằng gái chủ động thả thính mượt bao nhiêu thì đằng trai khờ khạo né thính tích cực bấy nhiêu, nhưng cũng là họ vô cùng ăn ý trong những trò đùa “nhạt nhẽo”, cùng chia sẻ sự thoải mái vô tư lự ngay giữa các hành vi vốn không được chuẩn mực xã hội đánh giá cao. Tương tự phần đông mọi người chỉ nhìn Chi Ho như một gã trai ngớ ngẩn không có lấy một phẩm chất nào của hình mẫu đàn ông lý tưởng, duy chỉ Il Young từ lần gặp đầu tiên đã tò mò về bản chất “thú vị” bên trong anh, và chưa một lần ngừng quý mến tâm hồn trong sáng và chất phác đằng sau vẻ ngoài “cục mịch” ấy.

Đặc biệt là Yoo Hae Jin, trong lần đầu tham gia một dự án thuần tình cảm đã khẳng định đóng phim lãng mạn cũng chẳng phải vấn đề khi bạn sở hữu diễn xuất quá chừng duyên dáng. Ngoài dung nhan “nhìn thôi đã thấy buồn cười”, sự thổi hồn đầy tinh tế mà nam diễn viên mang lại giúp Cha Chi Ho hoàn toàn tỏa sáng trong cả cảnh hài lẫn bi. Về phía Kim Hee Sun vẫn cứ là xinh đẹp như thuở nào, và dĩ nhiên cũng chẳng mấy khó khăn khi hóa thân thành kiểu nữ chính tràn đầy năng lượng lạc quan. Ngoài ra, phim chính là một minh chứng thuyết phục rằng đâu chỉ “trai xinh gái đẹp” mới có chemistry bùng nổ, bởi tài năng và sự tâm đầu ý hợp của người diễn viên mới là chất liệu quan trọng nhất làm nên vẻ đẹp của mối quan hệ.

Bên cạnh đó, cái hài nhẹ mà không lố, vui nhộn mà không khoa trương của phim còn được tiếp sức đáng kể bởi dàn nhân vật phụ cùng cameo được cài cắm rất vừa vặn, xuất hiện đúng nơi đúng chỗ. Cuối cùng chính là lời khen cho đội dịch thuật phim Hàn của nhà CJ, từ Bỗng Dưng Trúng Số đến Nhân Duyên Tiền Đình đều tuyệt nhiên không khiến con dân thất vọng!
