Tại sao thế giới trong phim của Wes Anderson lại lôi cuốn đến vậy?
Nếu là một tín đồ chăm lướt tiktok thì hẳn gần đây các bạn có thể dễ dàng bắt gặp những video du lịch được thực hiện theo phong cách của đạo diễn Wes Anderson. Điều gì làm nên sự đặc biệt đó? Ánh sáng, bố cục hay màu sắc rực rỡ?

Những tác phẩm của Wes Anderson đều mang những yếu tố đặc trưng và màu sắc không thể trộn lẫn, khiến khán giả phải ồ lên mỗi khi được chiêm ngưỡng. Đặc trưng trong phong cách làm phim của Wes Anderson không thể không kể đến tính đối xứng.

Bố cục có ý nghĩa tối quan trọng trong không chỉ hội hoạ mà cả nhiếp ảnh và điện ảnh. Mỗi một kiểu bố cục lại góp phần truyền tải những nội dung thông điệp khác nhau từ tác giả. Với Wes Anderson, ông trung thành với kiểu bố cục đối xứng (Center Framing).

Những khung hình với tính đối xứng gần như hoàn hảo kết hợp với kiểu sắp xếp khung hình phẳng (platimetric Composition-được hiểu là mọi vật thể đều được xuất hiện trong khung hình, đặc biệt là phần hậu cảnh đặt trên một mặt phẳng đối diện máy quay) đã tạo nên một phong cách làm phim độc đáo và khó bị trộn lẫn giữa các phong cách khác.

Phong cách quay này dù đôi lúc có thể gây ra khuyết điểm làm khung hình có vẻ hơi bừa bộn, hơi sai khác ở một vài điểm nhưng lại tạo nên tính chân thật cho bối cảnh đó. Việc tận dụng triệt để bố cục phẳng có thể khiến cảnh quay có vẻ kém tự nhiên hơn nhưng đó chắc chắn là ý đồ của đạo diễn Wes Anderson khi ông muốn sử dụng phong cách hình ảnh để kể câu chuyện của mình.
Mọi câu chuyện trong phim của Wes Anderson thường bắt đầu từ một sự kiện buồn, được nhìn nhận và khai thác theo lối hài hước. Đạo diễn tài ba luôn tiếp cận câu chuyện của mình dưới góc nhìn của một đứa trẻ, hoặc một người lớn bước vào một cuộc phiêu lưu có phần ngớ ngẩn và trái ngược với tuổi thật của họ. Từ Rushmore (1998), Moonrise Kingdomes (2012), cho đến The Grand Budapest Hotel (2014) Anderson luôn đặt người “chưa trưởng thành” làm nhân vật trung tâm và thường kể câu chuyện thông qua góc nhìn của họ. chính sự ngây ngô, mang trong mình đầy những khuyết điểm đã lôi kéo được sự quan tâm của người xem, cuốn chúng ta-những khán giả vào cuộc phiêu lưu của chính họ. Và bằng một cách vô tình hay cố ý chính những điểm không hoàn thiện của nhân vật đã tạo ra mâu thuẫn và hành trình trưởng thành của những nhân vật này. Có thể khẳng định, tính cách của những nhân vật trong phim của Wes Anderson tuy còn nhiều khiếm khuyết nhưng lại đáng yêu vô cùng.

Bảng màu cũng là một điểm độc đáo trong phong cách làm phim của ông. Nổi tiếng là người tỉ mẩn trong việc quay dựng, Wes Anderson luôn yêu cầu mọi sắp đặt trong mỗi hoạt cảnh đều phải hoàn hảo, và color palettes là thứ không thể không nhắc đến trong từng bộ phim của ông. Mỗi một bộ phim đều có tông màu chủ đạo riêng, những màu sắc trong phim đều được cường điệu hoá, trở thành điểm đặc biệt trong vũ trụ “Wes World”. Nếu Grand Budapest Hotel nổi bật với tông màu hồng-tím, Moonrise Kingdom với tông xanh-vàng,… Không những vậy, mỗi phân cảnh trong từng bộ phim lại có một tông màu riêng biệt. Chỉ cần bạn cap màn hình lại một phân cảnh bất kỳ là đã có ngay một bức tranh hoàn mỹ. Nếu để ý và là tấm chiếu đã trải qua nhiều bộ phim của vị đạo diễn này thì chúng mình có thể nhận thấy ông thường sử dụng những gam màu nóng, sặc sỡ, có độ tương phản cao hơi hướng pastel.



