Điểm Lại Loạt Câu Thoại Đáng Nhớ Trong Dr. Romantic 3: Những Kẻ Mộng Mơ Thay Đổi Thế Giới
Vậy là chuyến hành trình thứ ba cùng Doldam rốt cuộc cũng đã đi đến hồi kết, tiếp tục khẳng định vị thế một trong những series y khoa hay nhất màn ảnh nhỏ xứ Hàn. Vẫn là những thời khắc chiến đấu đầy căng thẳng của các y bác sĩ cùng bệnh nhân bên rìa sinh tử, vẫn là bao thông điệp nhân văn được truyền tải muôn phần cảm xúc nhưng ở phần 3 này, tính lãng mạn đã phần nào vơi bớt và thay vào đó, ta được chứng kiến nhiều lát cắt đậm tính hiện thực hơn. Dẫu vậy thì khúc vĩ thanh sau cuối vẫn cứ là đẹp đẽ như thuở ban đầu, rằng dù thực tế có phũ phàng đến đâu thì cũng đừng vì vậy mà vội từ bỏ sự lãng mạn; hãy cứ mộng mơ, cứ khao khát, cứ đấu tranh đi bởi ai mà biết được ở tận cùng của đáy sâu tuyệt vọng, ta có thể gặt hái được những quả ngọt diệu kỳ đến thế nào chứ?

“Ngay cả trên chiến trường, bản chất của con người là chữa trị cho những người bị thương, bất kể họ đến từ phe nào.” – Kim Sabu
“Đôi khi, giữa đạo đức và thực tế, đâu là lẽ phải và đâu là giải pháp rất khó cân bằng. Vì vậy có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng tôi chỉ đơn thuần cố gắng hết sức với tư cách bác sĩ.” – Kim Sabu
“Lúc đó, tôi không nhận ra rằng tâm trí càng kiên định thì thử thách càng trở nên khó khăn. Rằng bức tường càng vững chắc thì vết nứt dù nhỏ nhất cũng có thể để lại dấu vết.” – Seo Woo Jin
“Cậu có biết tại sao con vẹt chết khi cố đuổi theo con cò không? Chẳng phải vì không theo kịp, mà bởi vì nó đã lạc hướng khi mãi đuổi theo con cò. Khoảnh khắc nó mất phương hướng, mọi thứ đã kết thúc. Người duy nhất trên thế gian này có thể giống thầy Kim chỉ có thầy ấy thôi. Đừng vì cố gắng theo kịp mà dần hành xử mất trí. Cậu có thể đánh mất nhiều thứ khác chứ không phải chỉ mỗi bàn tay đâu.” - Kang Dong Joo
“Chỉ có một cách duy nhất để con vẹt có thể theo kịp con cò, như bằng cách nhìn cùng hướng với con cò chẳng hạn? Không còn cảm thấy bị đe dọa bởi tốc độ của cò và đi theo tốc độ của riêng mình. Có thể mất một chút thời gian, nhưng cuối cùng cả hai đều sẽ đến cùng một đích. Con vẹt theo đó sẽ không mất phương hướng hay phải tan nát hai chân nữa.” – Bae Moon Jung

“Chỉ có hai kiểu bác sĩ trong phòng mổ: một kiểu muốn cứu bệnh nhân và một kiểu muốn học. Nếu cậu không phải là một trong số đó, cậu không nên cầm dao và đứng ở đây.” – Kim Sabu
“Một bác sĩ ngay khi khoác lên mình chiếc áo phẫu thuật không được có sự phân biệt đối xử với bất kỳ bệnh nhân nào. Tất cả bệnh nhân nên được đối xử bình đẳng và công bằng.” – Seo Woo Jin
“Tôi đã chứng kiến nhiều trường hợp vượt qua ranh giới y học. Đó là những gì ta hay gọi là 'phép màu'. Tuy nhiên, tôi gọi đó là ý chí của con người… Vậy nên đừng bỏ cuộc. Cuối cùng, ý chí của một người mới là thứ làm nên điều kỳ diệu.” – Kim Sabu
“Dù đứng ở vị trí nào trong cuộc đời, người ta cũng sẽ lại mơ ước. Họ hiếm khi từ bỏ hy vọng khi đối mặt với tuyệt vọng. Cuối cùng, họ sẽ lại muốn chứng minh rằng họ vẫn còn sống. Ngay cả khi đó là hy vọng hão huyền, họ cũng không sẵn lòng từ bỏ.” – Giáo sư Cha
“Không biết thì chẳng có gì đáng xấu hổ. Cậu có thể học. Nhưng tôi tin che giấu sự thật rằng cậu không biết điều gì đó mới nguy hiểm.” – Park Eun Tak
“Không phải ai trên thế giới này cũng hiểu được ý định thực sự của ta. Vì vậy, không cần phải giải thích rằng ta đã sống khó khăn hoặc đã cố gắng như thế nào... Chỉ vì chúng ta sống âm thầm không có nghĩa là chúng ta biến mất.” – Kim Sabu

“Nỗ lực và cống hiến nên được bỏ lại sau khoảnh khắc mà mọi người trao đi. Nếu cứ hy vọng vào các kiểu thanh toán hoặc yêu cầu công nhận cho sự đóng góp của mình, thì mọi chuyện sẽ biến thành một mớ hỗn độn trong nháy mắt.” – Kim Sabu
“Đôi khi, có những cấp độ mà ta không thể đạt được nếu không phát điên. Và thầy Kim gọi đó là sự lãng mạn.” – Seo Woo Jin
“Trong bất kỳ tổ chức nào, quá một chiều không phải là điều tốt. Nhiều ý tưởng và quan điểm phải có khả năng cùng tồn tại và trở thành một tổ chức lành mạnh.” - Kim Sabu
“Cuộc sống quả thật không công bằng. Tuy nhiên, đừng cho rằng người khác dễ dàng đạt được những điều họ vốn đã làm việc chăm chỉ mới có được. Điều đó thực sự làm tôi tức giận vì tôi đã làm việc hết mình để đến được đây.” – Seo Woo Jin
“Thế nào mới là trả thù thực sự? Chính là bằng cách trở thành một con người tốt hơn họ,” – Kim Sabu
“Đôi khi cứu một người như cứu cả vũ trụ.” – Kim Sabu
“Em tin rằng không có quá khứ thì không có hiện tại. Nếu ta yêu hiện tại, thì chẳng có quá khứ nào là không thể hiểu được.” – Yoon Ah Reum
"Bạn có biết không? Đối với tôi, mỗi ngày ở Doldam đều là một ngày xuân.” – Seo Woo Jin
“Bác sĩ cũng là con người. Họ cũng được phép khóc.”
“Chỉ vì cô có thể chạy, thì cô có thể chạy cả marathon và chạy 100m sao?” – Kang Dong Joo
“Mọi thứ đều từ con người mà ra. Cho dù bệnh viện hay hệ thống có tốt đến đâu, sẽ chẳng thể làm được gì nếu không có con người.” – Kim Sabu

“Bất chấp lý do chính đáng thế nào, nếu quá trình đạt được nó không đúng đắn, vậy thì là không đúng rồi.” – Kim Sabu
“Dù có tức giận đến đâu, 'tẩy chay' cũng chỉ là một cách nói khác. Bản chất đó là việc cô lập và biến người khác thành kẻ bị ruồng bỏ mà.” – Seo Woo Jin
“Thay vì cằn nhằn và hỏi 'Anh bị sao vậy?', thì em nên hỏi 'Tại sao họ lại làm vậy?' Và hãy đặt mình vào vị trí của họ. Một khi em hiểu ra, em sẽ nhận thấy có vô vàn cách tốt hơn để giải quyết vấn đề.” – Kim Sabu
“Những gì chúng ta cần bây giờ không phải là một anh hùng duy nhất, mà là một người lãnh đạo có thể đoàn kết tất cả làm một. Cậu nên là một đầu tàu có thể kêu gọi mọi người tham gia cùng.” – Y tá Oh
“Sự yếu đuối đó đã tạo nên con người của cậu bây giờ. Vì vậy, hãy tin vào nỗ lực mà cậu đã bỏ ra cho đến nay. Đừng sợ phạm sai lầm. Đừng lo lắng về ánh nhìn của người khác hoặc những gì họ có thể nghĩ về cậu.” – Kim Sabu
“Không phải định kiến của kẻ khác khắc nên con người ta, mà là quan điểm của riêng cậu làm nên chính cậu. Vậy nên hãy cứ khen ngợi bản thân nhiều hơn và tử tế với chính mình.” – Kim Sabu

“Cuộc sống thường đặt chúng ta vào thử thách theo hai cách. Hoặc là không có gì xảy ra hoặc mọi thứ xảy ra cùng một lúc.” – Kim Sabu
“Ngay cả khi đám cháy qua đi và Doldam trở thành đống tro tàn, chúng tôi vẫn sẽ tồn tại mãi mãi chừng nào trọng lực của anh còn ở xung quanh, Kim Sabu.” – Y tá Oh
“Những khoảnh khắc mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ kết nối trong cuộc đời mình nay bắt đầu kết nối từng chút một. Những điều tôi nghĩ sẽ trôi qua đang dần trở nên có ý nghĩa từng thứ một. Và ý nghĩa đó đang thành hình và sống động hơn bao giờ hết. Đó là khoảnh khắc khi những giấc mơ trở thành hiện thực.” – Kim Sabu
“Tái thiết và xây dựng các thành phố mới để làm gì nếu không có bệnh viện để đến khi bị thương hay đau ốm?” – Kim Sabu
“Loại hy vọng nào có thể tồn tại ở một đất nước nơi trường học sụp đổ và bệnh viện biến mất?”
“Đừng bao giờ ngừng thắc mắc tại sao chúng ta sống và sống để làm gì. Vì ngay khoảnh khắc ta từ bỏ câu hỏi đó, sự lãng mạn của chúng ta cũng đã chấm dứt.” – Kim Sabu
