logo-maybe-vn
Mở app
Hoài Trinh
Hoài Trinh3 năm trước7 phút đọc

The French Dispatch mang đậm dấu ấn “Wes Anderson” như thế nào?

Mặc dù The French Dispatch nhận được không ít đánh giá trái chiều từ các nhà phê bình, hầu hết đều khá đồng thuận đây là bộ phim đậm chất Anderson nhất từng thấy của vị đạo diễn. Tất cả những dấu ấn đặc sắc mà người hâm mộ của Anderson mong đợi đều được thể hiện nổi bật trong tác phẩm này.

Dàn diễn viên “ruột”

Giống như nhiều nhà làm phim khác, Anderson đã xây dựng một đội ngũ diễn viên thường xuất hiện trong các bộ phim của ông. Dàn cast trong The French Dispatch theo đó sở hữu kha khá gương mặt quen thuộc có thể kể đến như Bill Murray, Owen Wilson, Tilda Swinton, Willem Dafoe, Adrien Brody, Saoirse Ronan, Jason Schwartzman, Frances McDormand,... Đồng thời cũng bao gồm một số nghệ sĩ tài năng chưa từng xuất hiện trong bất kỳ tác phẩm nào của Anderson như Timothée Chalamet, Jeffrey Wright và Elisabeth Moss.

Sự hài hước khô khan

The French Dispatch chứa đầy nét hài hước đặc trưng của vị đạo diễn. Chẳng hạn khi Julien Cadazio cố gắng mua bức tranh của Moses Rosenthaler và người nghệ sĩ bị cầm tù bảo với anh ta, “Nó không phải để bán,” hai bên lập tức nói qua nói về một cách máy móc: “Vâng, đúng vậy.” “Không, không phải đâu.” "Vâng, đúng vậy." “Không, không phải đâu.” "Vâng, đúng vậy." Phong cách hài khô khốc ấy là điều khiến Bill Murray trở thành sự kết hợp hoàn hảo với vũ trụ điện ảnh của Anderson. Một trong những cảnh quay như thế là khi người chủ sa thải một nhân viên trẻ bắt đầu khóc và nói với anh ta: "Đừng khóc trong văn phòng của tôi," ngay khi Anderson dịch camera lên tấm biển “No Crying” phía trên cánh cửa.

Cấu trúc văn học

Trong khi Anderson luôn được biết đến với nhãn quan thị giác độc đáo, phim của ông thường có cấu trúc giống như tác phẩm văn học, chẳng hạn chia bộ phim thành các chương. The Royal Tenenbaums được trình bày như một cuốn tiểu thuyết thực sự, bao gồm lời tựa và lời kết. The French Dispatch cũng tái diễn phong cách này, được trình bày như số cuối cùng của tạp chí danh tiếng. Mỗi khi Anderson giới thiệu một câu chuyện mới, ông cho khán giả biết nó sẽ chiếm bao nhiêu trang nhằm dự báo trước khoảng thời gian thích hợp của phần đó trong phim.

Nỗi buồn

The French Dispatch được xây dựng xung quanh cáo phó của biên tập viên tờ báo, Arthur Howitzer, Jr. sau cái chết đột ngột vì cơn đau tim. Điều này ăn khớp với chủ đề đau buồn xuất hiện đều đặn trong các phim của Anderson. Trong Rushmore, Max Fischer và Miss Cross lần lượt gắn bó với nhau sau khi mất mẹ và chồng. Với The Royal Tenenbaums, vợ của Chas bất ngờ qua đời đã khiến anh trở nên quá đề phòng và chú ý đến sự an toàn. Và trong The Darjeeling Limited, anh em nhà Whitman đoàn tụ một năm sau đám tang của cha họ để giải tỏa không khí.

Bảng màu Art Nouveau

Có những khoảng trắng đen dài trong The French Dispatch, nhưng các chuỗi màu mang phong cách Art Nouveau đơn giản là không thể nhầm lẫn của Anderson. Art Nouveau điển hình ở các sắc trầm nhưng rực rỡ như xanh lá cây, tím hoa cà và xanh lam dịu. The French Dispatch vì vậy chủ yếu truyền tải những màu sắc này thông qua thiết kế trang phục đặc trưng của Anderson.

Chỉnh sửa tỉ mỉ trong quá trình quay

Sau khi ra mắt với phim hoạt hình Fantastic Mr. Fox, Anderson đã áp dụng một số kỹ thuật làm phim mới vào live-action. Bây giờ, các diễn viên trong phim ông đôi khi cảm giác như những nhân vật hoạt hình, với những khoảnh khắc hài hước thường được xác định bằng các cú lia máy nhanh. Anderson cũng đã thay thế cắt cảnh truyền thống bằng việc chỉnh sửa chi tiết trực tiếp trên máy quay, mượt mà di chuyển từ một khung hình được xây dựng cẩn thận sang khung hình khác trong một loạt cảnh được dàn dựng công phu. The French Dispatch có rất nhiều phân đoạn như vậy.

Trẻ sớm phát triển

Từ nhà biên kịch 15 tuổi Max Fischer trong Rushmore, cặp tình nhân trẻ tuổi Sam và Suzy của Moonrise Kingdom cho đến ba đứa con phi thường trong gia đình Tenenbaum, các bộ phim của Anderson tràn ngập những đứa trẻ thông minh hơn tuổi. Ông thường đối lập một cách hài hước các nhân vật trẻ em trưởng thành, khôn ngoan với những người lớn thiếu chín chắn và có phần tối dạ. Đơn cử như The French Dispatch, một cậu bé bị bắt cóc đã sử dụng mã Morse để tự cứu lấy mình.

Thay đổi tỷ lệ khung hình

Anderson đã sử dụng ba tỷ lệ khung hình khác nhau để biểu thị ba khoảng thời gian khác nhau trong The Grand Budapest Hotel. Vào những năm 1980, khi một độc giả thích thú cuốn tiểu thuyết của nhà văn, Anderson quay theo tỷ lệ chuẩn 1.85:1. Vào những năm 1960, khi ông già Zero kể lại câu chuyện cho nhà văn trẻ, Anderson quay theo tỷ lệ 2.35:1. Và vào những năm 1930 - theo dõi câu chuyện trung tâm chiếm phần lớn thời lượng phim, Anderson lại quay theo tỷ lệ 1.37:1. Theo đó ông cũng thực hiện sự khởi sắc về hình ảnh này cho The French Dispatch, như thường xuyên chuyển đổi giữa ảnh màu và đen trắng hơn (điều chỉ xuất hiện trong duy nhất phân đoạn cuối của The Grand Budapest).

Số lượng diễn viên đồ sộ

Mặc dù hai phim đầu tiên của Anderson chỉ tập trung vào ba nhân vật chính trong mỗi tác phẩm, nhưng từ The Royal Tenenbaums trở đi, mọi bộ phim của Anderson đều hội tụ lượng diễn viên đông đảo - đôi khi là các ngôi sao hạng A đóng vai phụ và những người tương đối ít tiếng tăm hơn trong các vai chính. Sau khi hoàn thiện hệ thống nhân vật đa dạng và dàn trải như thế, mỗi câu chuyện được trình bày trong The French Dispatch đều sở hữu một dàn diễn viên lớn của riêng mình.

Bố cục đối xứng

Đây có thể là một trong những khuôn mẫu dễ nhận biết nhất trong phong cách hình ảnh của Anderson, sử dụng “planimetric staging” - một thuật ngữ chỉ việc đặt máy quay ở góc 90 độ so với chủ thể - bắt đầu từ các hình ảnh kỳ quặc của The Royal Tenenbaums. “Planimetric staging” cũng được sử dụng bởi Jean-Luc Godard, Stanley Kubrick và Yasujirō Ozu, nhưng không ở mức độ như Anderson, người đã thực hiện chặt chẽ hầu hết việc quay dựng sau Tenenbaums hoàn toàn theo phong cách này.

*Lược dịch từ Screenrant

BÀI TƯƠNG TỰ
Hoài Trinh
Hoài Trinh3 năm trước
Movie

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)