logo-maybe-vn
Mở app
Hoài Trinh
Hoài Trinh3 năm trước4 phút đọc

Mặt Trái Của Mất Tích (Mùa 2): Câu chuyện trinh thám nhẹ nhàng và dung dị đậm chất chữa lành

Trong khi đa phần phim trinh thám tập trung vào hành trình phá án cam go hay tội ác kinh hoàng mà hung thủ gây nên, Mặt Trái Của Mất Tích (Missing: The Other Side) lại lựa chọn hướng về phía nạn nhân nhiều hơn, qua đó càng làm nổi bật khía cạnh chữa lành của bộ phim. Vì vậy kế thừa tinh thần nhân văn ấy của phần 1, mùa 2 tiếp tục nối dài sự chân thành và ấm áp chẳng hề kém cạnh.

Tiếp nối câu chuyện của mùa trước, Kim Wook (Go Soo) và Jang Pan Seok (Heo Joon Ho) sau hai năm không còn nhìn thấy các linh hồn thì bất ngờ tìm lại được khả năng kỳ diệu ấy. Theo chỉ dẫn của chàng thanh niên trẻ tuổi bí ẩn Oh Il Yong (Kim Dong Hwi), cả hai ngỡ ngàng đặt chân đến ngôi làng mới có tên Gongdan cũng là nơi cư ngụ của vô số người đã khuất nhưng vẫn chưa thể tìm thấy xác, đồng thời gặp gỡ vị chủ làng tốt bụng là “thuyền trưởng” Kang Eun Sil (Lee Jung Eun). Cùng với nữ hacker tài năng Lee Jong Ah (Ahn So Hee) và cảnh sát nhiệt huyết Shin Joon Ho (Ha Joon), cả nhóm một lần nữa dấn thân vào hành trình tìm kiếm thi thể của những người mất tích và truy tìm sự thật đằng sau cái chết của họ.

Tương tự như làng Duon ở phần trước, Gongdan cũng là mảnh đất tập hợp đủ mọi lớp người từ già đến trẻ, người tốt lẫn kẻ xấu, dù đến đây trong tình cảnh nào thì điểm chung đều là thân xác đang trôi nổi đâu đó nơi trần thế, chờ đợi sẽ có người phát hiện ra và giải thoát họ khỏi trạng thái vất vưởng này. Nghe thật buồn nhưng cũng giống như phần 1, bộ phim tiếp tục tái hiện thuyết phục bầu không khí ấm cúng giữa những người xa lạ nhưng dần trở thành một gia đình thật sự, cùng chia sẻ nỗi đau và nỗ lực tìm lại niềm hạnh phúc giản dị sau bao mất mát… để rồi vào khoảnh khắc ai đó dần tan biến bởi thi thể đã được tìm thấy, khán giả dường như cũng cùng chung cảm xúc phức tạp với các nhân vật, vừa nhẹ nhõm khi người ấy không còn phải chịu cảnh chết đi trong oan uổng, cô quạnh nữa mà cũng có chút tiếc nuối, chẳng nỡ nói lời tạm biệt…

Ngoài ra, mình cũng thích cách phim vẫn giữ vững tinh thần và cá tính của hội “người sống” như Kim Wook, chú Jang, Jong Ah hay cảnh sát Shin. Từ việc ngày ngày đến nghe các linh hồn tâm sự, có mặt trong mọi niềm vui lẫn nỗi buồn của họ đến lặn lội chạy đông chạy tây tìm kiếm manh mối,… bộ phim theo đó như lời tỏ bày tha thiết gửi đến những số phận bất hạnh, mong cầu hơn nữa sự quan tâm thiết thực từ chính quyền lẫn xã hội đối với một bộ phận không nhỏ những người mất tích, dù công cuộc tìm kiếm nhiều khi vô vọng và hao tổn thì cũng xin đừng vội lãng quên…

BÀI TƯƠNG TỰ
Hoài Trinh
Hoài Trinh3 năm trước
Movie

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)