Revenge Of Others và chuyện về những đứa trẻ tự mình vẫy vùng để sinh tồn
Bạo lực học đường vẫn luôn là chủ đề yêu thích của K-Drama, chính vì vậy giữa một rừng phim lấy đề tài này thì việc lồng ghép vụ án mạng bí ẩn và hành trình tìm ra kẻ thủ ác đằng sau nó nghiễm nhiên là chất liệu hấp dẫn để thu hút người xem, như cách mà Revenge Of Others mở đầu câu chuyện của mình.

Ok Chan Mi (Shin Ye Eun) là nữ sinh trung học kiêm vận động viên bắn súng tài năng. Biến cố ập đến khi trong một lần nói chuyện điện thoại với người anh song sinh Ok Chan Kyu/ Park Won Seok, cuộc gọi giữa họ bất ngờ bị cắt đứt để rồi sau đó Chan Mi ngỡ ngàng biết được anh trai đã đột ngột qua đời do ngã từ trên cao xuống. Bất chấp phía cảnh sát cho rằng đó đơn thuần chỉ là tự sát, cô vẫn quyết định chuyển đến ngôi trường mà Won Seok theo học nhằm làm rõ chân tướng về cái chết của anh. Cũng từ đây, Chan Mi gặp gỡ nam sinh Ji Soo Heon (Park Solomon), người sẽ cùng cô sát cánh trong hành trình tìm ra hung thủ đồng thời đối diện với các mặt tối khác của trường học.
Cứ nghĩ đời học sinh là nhẹ nhàng vô lo nhất bởi chỉ phải tập trung vào việc học còn mọi chuyện khác đều đã có bàn tay của bố mẹ. Thế nhưng có một tuổi mới lớn không dễ dàng như vậy trong Revenge Of Others, nơi những thiếu niên buộc phải gồng mình trưởng thành trong một thế giới không được bảo hộ bởi người lớn và thậm chí, đảm đang cả trách nhiệm chăm lo người thân vượt quá khả năng của chúng. Điều này thể hiện rõ nhất với trường hợp của Ji Soo Heon: gia cảnh khó khăn thiếu vắng bóng dáng của bố, anh trai bị bắt nạt đến mức tự sát còn mẹ lại bị bệnh nặng nên cậu trở thành trụ cột duy nhất trong nhà, vừa học vừa làm nhưng vẫn không thôi đau đầu với những khoản viện phí đắt đỏ. Chưa hết, bản thân cậu cũng được chẩn đoán có một khối u trong não với thời gian sống còn lại không thể nói trước… Tương tự với Chan Mi, sau khi hai anh em bị bỏ rơi từ thuở ấu thơ thì tiếp tục nếm trải cảm giác chia xa khi anh được nhận nuôi, thế mà người thân duy nhất ấy rồi cũng không từ mà biệt, đã vậy lại còn là sự ra đi mập mờ bứt rứt biết bao…
Dẫu cho bên cạnh vẫn còn đấy những người bạn sẵn lòng giúp đỡ, cơ hồ sự cô đơn và trống rỗng thi thoảng vẫn bủa vây lấy cả hai, và chứng kiến hai kẻ trơ trọi giữa thế gian tấp nập nương tựa vào nhau luôn mang đến cảm giác thật sự ấm áp. Như nhiều mối quan hệ khác, họ cũng từng nói dối, từng hoài nghi nhưng sau tất cả, nỗi đau mất đi người thân bởi bạo lực học đường, và trên hết niềm tin vào bản chất tốt đẹp của người kia là vững vàng hơn cả. Đó có thể là khoảnh khắc Chan Mi bất giác oà khóc khi nhận thấy mình hoàn toàn bất lực chẳng thể giúp gì cho Soo Heon khi mẹ cậu bệnh trở nặng, hay hình ảnh sợi dây giày màu đỏ mà hai bạn trao nhau như lời cầu mong may mắn luôn hướng về đối phương.
Trở lại với chủ đề chính, khi bắt nạt không còn là trò trêu ghẹo thuần tuý mà trở thành hành vi phạm tội, có bao nhiêu kẻ thủ ác vị thành niên thực sự trả giá đích đáng. Khi hung thủ vẫn còn nhởn nhơ chẳng chút hối cãi thì “lấy độc trị độc”, trừng phạt ngoài vòng pháp luật có thể không sai về mặt ý nghĩa nhưng xét về cách thức cũng đâu còn đúng đắn hoàn toàn… và “sự trả thù vật lý” này phải chăng chủ yếu vẫn là để xoa dịu sự bức bối trong lòng người nhà nạn nhân hơn là chính bản thân các nạn nhân?
Về tổng thể, phim giữ được sự lôi cuốn và tò mò suốt 3/4 câu chuyện. Đáng tiếc là cái kết với mình khá hụt hẫng và nhạt nhoà, động cơ gây án của kẻ phản diện lẫn mối bùng binh quan hệ trong quá khứ của họ còn khá mơ hồ, thêm nữa cách giải vây cho hiểm nguy mà nam nữ chính đối mặt ở tập cuối cứ có chút thiếu thuyết phục.
Tóm lại bỏ qua kết thúc khó lòng thoả mãn thì đây vẫn là bộ phim xem được, cốt truyện có phần kịch tính và diễn xuất của dàn cast trẻ cũng ổn áp lắm.
