Blind – Tại sao thẩm phán Ryu Sung Hoon là một trong những nhân vật được thiết lập hay nhất của vũ trụ trinh thám Hàn?
*Spoiler alert

Một kẻ “phản anh hùng” không hoàn hảo
Trước khi trở thành Ryu Sung Hoon, anh chỉ là số 11 của Viện phúc lợi xã hội Hy Vọng. Anh của khi ấy cũng giống hệt hàng ngàn đứa trẻ kém may mắn ở đó: ngày ngày bị vắt kiệt sức lao động không công, chịu đựng chẳng đếm xuể những tra tấn, bạo hành và lăng mạ thậm tệ từ thể xác đến tinh thần. Nhưng số 11 cũng là một đứa trẻ đặc biệt ưu tú, sớm không cam chịu viễn cảnh mãi bị đoạ đày nên vẫn luôn nỗ lực tìm cách thoát thân. Vậy mà niềm tin non nớt vào “người lớn chính nghĩa” ấy lại năm lần bảy lượt bị phản bội, bởi kẻ mang trên mình huy hiệu cảnh sát đã chính tay đưa cậu trở lại chốn địa ngục trần gian, còn người mang danh thẩm phán thì giấu nhẹm mọi việc. Khác với nhiều tù nhân xấu số đã bỏ mạng, cậu bé cuối cùng cũng được quay trở về cuộc sống bình thường, nhưng có thật là bình thường không khi những mảnh vỡ linh hồn đã vĩnh viễn nằm lại nơi ấy…
Khoảng thời gian được nhận nuôi trong chính căn nhà của kẻ thù, nhìn họ cười cười nói nói, Sung Hoon hẳn đã không dưới trăm lần hy vọng một chút hối lỗi, một chút day dứt nào đó... nhưng không, cái cách họ phủi sạch tất thảy tội ác của mình mới dễ dàng làm sao chứ, cứ như thể không muốn cho anh lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện một kế hoạch trả thù đích đáng.

Thế nhưng, Ryu Sung Hoon vẫn mãi là kẻ đứng giữa ngã ba đường của công lý và phi nhân. Trở thành thẩm phán chẳng phải chính là vì muốn tận tay đưa tất cả những kẻ ác năm xưa phải đứng trước toà hay sao? Nhưng anh đồng thời cũng đã chẳng thể đặt trọn niềm tin nơi luật pháp nữa… vậy nên mới nhân nhượng, mới từ kế hoạch “chỉ trả thù không giết người” trở thành lấy đi một sinh mạng duy nhất. Khoảnh khắc ấy có lẽ Sung Hoon đã mong mỏi biết bao nhiêu đó là giới hạn cuối cùng mình có thể chấp nhận, chỉ một mà thôi rồi sẽ không có bất cứ người vô tội nào phải hy sinh nữa. Chỉ tiếc rằng… anh dù có thể vạch ra từng đường đi nước bước hoàn hảo, nhưng căn bản vẫn không thể đong đếm được lòng người – có thể vì thù hận mà trở nên bất nhân đến đâu…
Ryu Sung Hoon có mặt như để gánh chịu tất cả những tội lỗi khinh khủng nhất, chịu đựng đau đớn và dằn vặt nhất bất chấp rất nhiều bi kịch xảy ra… đều không phải là lỗi của anh…
Một người nặng tình nhưng chẳng thể yêu thương vẹn toàn bất cứ ai
Còn có hình phạt nào tàn nhẫn hơn ban cho một người trái tim nhân hậu và ấm áp nhường ấy lại chẳng thể trao đi tình thương nguyên vẹn?

Với Yoon Jae, cậu nhóc mà từ thuở bé Sung Hoon đã tự nhủ dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng sẽ bảo vệ em, khi lời hứa với người chị đã khuất của cậu vẫn còn in sâu nơi tâm khảm… lại cũng có lúc bất lực đến mức phải buông lời cay đắng rằng “anh không xem em là con người”. Nhưng có thật vậy không khi ngay sau khoảnh khắc biết tin về cái chết của cậu, anh rốt cuộc đã cảm thấy tự trách bản thân nhiều ra sao mà đưa ra quyết định cực đoan ngần ấy…

Với Sung Joon, đứa con của kẻ thù và cũng là người em trai bất đắc dĩ. Tình cảm của Sung Hoon dành cho cậu em ngốc nghếch này tựa như màu xám vậy, nó có một xuất phát điểm đen tối và ngỡ như luôn đi kèm với chỉ toàn lợi dụng và dối trá… lạ lùng thay trong đó vẫn ánh lên những sắc trắng dịu dàng đến cảm động, bởi người anh ấy dẫu có tỏ ra phũ phàng lạnh lùng đến đâu thì có đang vùi đầu vào thi cử vẫn chấp nhận nấu mì cho em, vẫn trút hết tất cả số tiền tiết kiệm cho việc hoà giải mỗi lần em gây hoạ. Đã cố xa cách sao vẫn nhọc lòng đến thế hở Ryu Sung Hoon…

Và cuối cùng, với Yu Na, cô bé mà Sung Hoon dù chỉ mới gặp vài lần nhưng đã thấy đồng cảm và gần gũi đến lạ, người đã làm chớm nở trong anh những xúc cảm thật đơn thuần hoá ra cũng chỉ như cơn gió thoáng qua. Giây phút người thẩm phán đứng lặng và không kìm được nước mắt trước thi thể của cô… tựa như lời phán quyết nghiệt ngã rằng yêu thương với anh chẳng khác gì món hàng xa xỉ.
Sau tất cả, nếu số phận đã không cho phép anh kết liễu sự sống một cách dễ dàng thì… Ryu Sung Hoon thân mến, phần đời còn lại dù tù túng đến đâu, vẫn tha thiết mong tâm hồn anh có thể buông bỏ gánh nặng, vơi bớt những nhọc lòng…
