Ditto - Đồng Cảm: Một “Signal” phiên bản lãng mạn của đầu những năm 2000
Trước thông tin về phiên bản remake của Ditto (Yeo Jin Goo, Cho Yi Hyun) sắp được công chiếu ở Hàn, mình cũng lặn lội tìm xem bản gốc với nhiều hoài niệm một thời của Kim Ha Neul và Yoo Ji Tae. Phim đánh dấu sự mở màn cho thể loại giả tưởng, du hành thời gian của điện ảnh Hàn, cùng với Il Mare và Peppermint Candy. So với các phim cùng đề tài mà ngày nay chúng ta xem thì cũng là xuyên không, cũng là tình cảm lãng mạn nhưng những dư âm mà Ditto để lại có gì đó thật “lạ”.

Vào năm 1979, nữ sinh viên đại học xinh đẹp tên So Eun (Kim Ha Neul) vui mừng khôn xiết khi biết rằng Dong Hee (Park Yong Woo) – chàng trai mà cô thầm thương từ lâu đã trở lại trường học sau khi thực hiện nghĩa vụ quân sự. Sau đó, nhờ vô tình sở hữu một chiếc điện đàm vô tuyến cũ, So Eun bất ngờ liên lạc được với Jee In (Yoo Ji Tae), người cũng học tại trường của cô. Với nỗ lực tìm hiểu cách vận hành máy phát để gây ấn tượng với người mình yêu, So Eun đồng ý gặp Jee In ngay trước tháp đồng hồ trong trường để nhận sách hướng dẫn từ anh. Thế nhưng dù xuất hiện đúng giờ tại cùng một địa điểm, họ đã chẳng thể gặp nhau… bởi lẽ cô sống ở năm 1979 còn anh là năm 2000.

Sau những bỡ ngỡ ban đầu, Jee In nhanh chóng phát hiện cả hai thực sự đang ở cách nhau 21 năm, dần dà thuyết phục So Eun về khoảng cách thời gian khó tin này bằng cách đưa ra các sự kiện sẽ diễn ra trong năm 1979. Mối quan hệ của họ dần phát triển như những người bạn tâm giao, trong khi So Eun chia sẻ về tình cảm âm thầm mà sâu đậm dành Dong Hee thì Jee In cũng đang trong một tình thế nhập nhằng với cô bạn Hyeon Ji (Ha Ji Won). Đáng nói là không lâu sau, So Eun và Jee In nhận ra rằng số phận của cả hai được kết nối chặt chẽ hơn nhiều so với những gì họ hình dung…

Đầu tiên, sự khác biệt được nhấn mạnh và truyền tải trong hai khoảng thời gian là thực sự rõ ràng. Chẳng hạn phòng ngủ của So Eun rất giản đơn và mộc mạc với ánh sáng tối thiểu trong khi phòng của Jee In rực rỡ những ánh đèn neon và thậm chí còn có một bể cá lớn đắt tiền ngay chính giữa. So Eun cũng ăn mặc giản dị theo phong cách nhẹ nhàng ngọt ngào điển hình, trong khi Jee In luôn năng động với chiếc ba lô cứng cáp đằng sau lưng và mái tóc nhuộm trắng đầy cá tính. Ngoài ra, một So Eun của năm 1979 – nơi còn lệnh giới nghiêm vào ban đêm và lời đồn tận thế sẽ đến vào năm 2000… là hoàn toàn trái ngược với thế giới của In nơi sự tấp nập vẫn nhộn nhịp vào ban đêm và đã có rất nhiều đổi thay so với quá khứ. Nhìn chung thì phim đã thành công làm nổi bật mặc dù cả hai nhân vật đều sống ở cùng một đất nước Hàn Quốc và thậm chí học chung trường đại học, cuộc sống của họ cơ hồ không thể xa lạ hơn với nhau.

Theo một vài khía cạnh, dường như có khá nhiều cách để diễn giải Ditto. Cái kết lưng chừng vừa dịu dàng vừa phảng phất nét man mác buồn… Một cô gái đã lựa chọn từ bỏ tình yêu trước cái gọi là “định mệnh sắp đặt” khi tình cờ biết được tương lai của người ấy không hề có mình… Cô ấy đầu hàng như vậy là vì không có niềm tin ở bản thân, cho rằng không thể thay đổi vận mệnh? Hay còn vì lựa chọn của cô sẽ định đoạt số phận của ai đó ở tương lai?

Sâu xa hơn, thậm chí còn có thể liên hệ thông điệp của phim với bối cảnh chính trị và xã hội đầy biến động của Hàn Quốc thời bấy giờ. Là năm 1979 của những cuộc đảo chính quân sự, với các thời tổng thống độc tài ra sức áp dụng thiết quân luật và đàn áp thô bạo những người biểu tình chống chính phủ… là năm 2000 ghi dấu những thành tựu quan trọng về sự ổn định của nền dân chủ Hàn Quốc, với sự thịnh vượng có phần xa hoa mà hầu hết những người thuộc thế hệ cũ đã không may mắn được hưởng. Quay lại với hai nhân vật chính, phải chăng có cả một gửi gắm nào đó về việc trân trọng hiện tại, trân trọng những điều nhỏ bé tốt đẹp xung quanh mình vốn là thành quả mà bao người đi trước đã phải đánh đổi rất nhiều?

Sau cuối, hơn cả một câu chuyện về tình yêu buồn, Ditto với mình là thanh âm của sự đồng cảm, hệt như tựa đề thật ngắn gọn mà cô đọng biết bao của phim…

