Yonder – Beyond The Memory: “Chúng ta tự thiết kế cuộc sống, sao không thử thiết kế cái chết của chính mình?”
Bạn có tin vào sự tồn tại của thiên đường?
Bạn có tin vào một thế giới nơi người chết có thể “sống” lại?
Bạn có tin vào một khoảng trời nơi người sống vẫn có thể gặp lại những người thân yêu đã khuất?

Vào những năm 2040, Jae Hyun (Shin Ha Kyun) trải qua chuỗi ngày đau lòng khôn nguôi trước sự ra đi của vợ mình là Yi Hu (Han Ji Min), một bệnh nhân ung thư đã quyết định dùng “cái chết nhân đạo” để chấm dứt những đau đớn từ căn bệnh quái ác. Thế rồi một ngày nọ, Jae Hyun bất ngờ nhận được một loạt email bí ẩn từ chính Yi Hu, trong thư cô liên tục nói những điều kỳ lạ như mình vẫn chưa hoàn toàn biến mất và mong sớm được gặp lại anh. Lần theo các manh mối, Jae Hyun rốt cuộc đã lần nữa hội ngộ với người vợ thân yêu trong bao ngỡ ngàng, nhưng đồng thời cũng là lúc anh buộc phải đưa ra những quyết định khó nhằn hơn bao giờ hết…

Yonder, đó là tên gọi của một không gian kỳ lạ được tạo nên để người đã khuất có thể tiếp tục “sống” nhờ việc tải lên những kí ức có từ não bộ của họ. Người sáng lập thì gọi đó là “thiên đường” mà nhân loại vẫn hằng tìm kiếm, khởi đầu từ By N By – nơi cho phép sự giao tiếp khó tin giữa người sống và kẻ chết đến Yonder, thế giới được cho là chỉ tồn tại hạnh phúc vĩnh cửu.

Nghe qua có vẻ thật hấp dẫn phải không? Nỗi đau mất đi người thân lớn lao đến nhường nào, giờ đây có một dịch vụ như thế sao có thể cưỡng lại nhỉ? Nhưng, một người được hình thành nên từ ký ức liệu có thật là chính họ; người vốn đã mất nhưng vẫn luôn nằm trong ký ức ta, bây giờ lại hiện diện sống động bên cạnh ta, vậy ký ức trong ta là cái gì đây? Và nếu ta ngày càng bị cuốn vào vùng đất của người chết, ta có còn động lực để bước tiếp ở quãng đời của người sống hay không?
Xuyên suốt quá trình xem phim, mình đã không ngừng trăn trở giữa những câu hỏi như vậy. Sự sống và cái chết, hạnh phúc và bất hạnh, thực tế và hư ảo, ranh giới giữa những thứ tưởng chừng rạch ròi là thế bất giác trở nên mờ nhoè đi trong Yonder, hay chính bản thân chúng vốn đã là những nan giải mà con người có lẽ mãi chẳng thể đi đến tận cùng của đáp án.

Jae Hyun cũng đã nhiều lần đứng giữa ngã ba đường của những lựa chọn. Khác với phần đông nhanh chóng xem Yonder là cứu cánh, là phép màu quý giá giúp họ được đoàn tụ với người đã khuất, Jae Hyun có lúc đã lưỡng lự, đã hoài nghi sự chân thật của chính vợ mình, đã cố thuyết phục bản thân mọi thứ giả dối ra sao… Thế nhưng, anh cũng chỉ là một người đàn ông có trái tim, sao cứ mãi chống đỡ được khi trước mặt là người vợ thân thương cứ ra sức mời gọi anh đến bên cô. Một cuộc du hành chớp nhoáng tựa giấc mơ đến “miền đất hứa” ấy, là nhất thời hay mãi mãi đây…?
Phim không có một cái kết rõ ràng, nhưng sự dang dở cũng không quá khó chịu bởi ít ra, nam chính đã phần nào tìm được câu trả lời của riêng mình. Với một khoảng trống để khán giả suy ngẫm, đơn cử như mình phát hiện tâm đắc nhất chính là sức nặng không thể xem thường của ký ức, và còn rất nhiều điều hay ho khác mà Yonder chờ bạn khám phá đấy.
“Lý do mà ký ức thực sự rất đáng quý… là bởi khoảnh khắc đó không bao giờ quay trở lại.”
