Đôi dòng cảm nhận về hồi kết của Blind: Sung Hoon và Sung Joon à, ở một cuộc đời khác, hãy chỉ là một cặp anh em bình thường thôi nhé...

*Spoiler alert
Blind cuối cùng đã thật sự kết thúc rồi. Kết thúc hàng tuần bị biên kịch thao túng tâm lý như chong chóng, kết thúc chuỗi ngày tâm trạng đảo điên quay cuồng với hàng mớ giả thuyết… Chương cuối cùng này, thật sự không dễ để làm hài lòng tất cả. Nhưng với riêng tôi, bỏ qua đôi chỗ có thể chưa trọn vẹn, tôi vẫn yêu làm sao dòng cảm xúc nhân văn mà Blind đã nuôi dưỡng trong mình ngay từ những tập đầu tiên, dẫu đến giờ tim vẫn còn thổn thức và day dứt đấy thì vẫn cứ là trân trọng hành trình đã trải qua cùng nhau biết bao.
Đầu tiên nói một chút về cặp anh em tôi thương mến nhất phim, thanh tra Ryu Sung Joon và thẩm phán Ryu Sung Hoon. Bạn có thể cho rằng Sung Hoon từ đầu đến cuối chỉ lừa dối và lợi dụng Sung Joon, còn tôi lựa chọn tin rằng trong suốt hai mươi năm sống chung nhà ấy, những quan tâm, bảo bọc mà người anh dành cho em không thể nào hoàn toàn là giả dối được. Khoảnh khắc Sung Joon cay đắng hỏi “có bao giờ anh thật lòng xem em là em trai không” và nghe những lời đáp lạnh lùng của Sung Hoon sau đó, tôi không khỏi muốn ôm Sung Joon vào lòng quá đi mất, muốn an ủi cậu (hay an ủi chính tôi) rằng anh trai chỉ là đang dối lòng mà thôi, chỉ là anh đã thất bại trong việc từng ra sức dửng dưng phũ phàng là thế mà cậu vẫn cứ quấn lấy anh, chỉ là anh muốn nhân dịp này tỏ vẻ thật cay nghiệt để cậu không còn níu kéo gì nữa… Vậy mà cậu em trai ngốc nghếch ấy, đến cuối cùng ngăn cách giữa song sắt, vẫn buồn bã gọi anh mình một tiếng “hyung”, vẫn thành tâm mong anh có thể hoàn toàn thoát khỏi quá khứ… thật sự là buồn tê tái đến phát khóc mà!
Đến người xem qua màn hình còn cảm thấy mọi thứ thật quá sức chịu đựng, vậy mà cảnh sát Ryu lại có thể vẫn kiên cường đến vậy, thật không uổng công tôi luôn âm thầm cổ vũ. Anh chàng ấy thoạt tiên trông tồ tồ nóng tính, hành xử có vẻ bộp chộp nhưng thực ra là người sống cực kỳ tình cảm, vừa trung thành đến cùng với chính kiến và nguyên tắc của bản thân. Thử đặt vào hoàn cảnh của Sung Joon, bị tẩy não mà ngỡ là con nuôi suốt bao nhiêu năm rồi nảy sinh mặc cảm tự ti, đến khi phát hiện chính là con ruột lại buộc lòng phải còng tay bố mẹ, cả người anh trai cậu hết mực tôn sùng cũng gây nên nhiều tổn thương đến vậy… mấy ai vẫn có thể tỉnh táo giải quyết mọi sự được đây? Thế mà Sung Joon, với “trái tim nóng và cái đầu lạnh”, thực sự đã làm rất tốt rồi, khi mỗi hành động quyết định của cậu, đều không thẹn với lòng, chẳng thẹn với đời.
Và cả Eun Ki nữa, tôi cũng muốn gửi đến cô lời cảm ơn chân thành biết bao. Thật nhẹ nhõm thay bởi cô dẫu có biết được gốc gác “bẩn thỉu” của mình, vẫn không vì vậy mà nhụt chí, mà oán trách số phận. Bao dung với người mẹ dù hèn nhát nhưng đáng thương, dũng cảm đưa mọi thứ về đúng chỗ, không ngừng cống hiến chút sức hèn mọn vì các mảnh đời bất hạnh… người như cô Eun Ki bất giác khiến tôi có chút niềm tin hơn vào thế giới đầy những nhiễu nhương này.
Còn những chàng trai “phản anh hùng” của chúng ta. Một Ryu Sung Hoon điềm đạm, bản lĩnh và thông minh xuất chúng là thế, trên phiên toà anh đã bảo lúc đó anh cho rằng trả thù là “cách tốt nhất”, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một lựa chọn không hơn không kém, là dẫu biết sai nhưng mãi chẳng thể quay đầu. Yoon Jae thì… kết thúc của cậu cũng đau đớn quá chừng, nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy với trạng thái tâm thần bất ổn chưa bao giờ nguôi thù hận đó, cậu dù sớm hay muộn cũng chẳng đời nào chịu ngồi yên giữa chốn ngục tù mà sẽ lại như con thiêu thân hành động bất chấp hậu quả, như thể ngay từ khi bắt đầu đã sẵn sàng để chết bất cứ lúc nào…
“Làm sai thì phải trả giá”, “Dù có từng xảy ra chuyện gì cũng chẳng thể lấy đó để biện minh cho hành vi giết người”… Blind khép lại với công lý đã phần nào được thực thi nhưng sao vẫn thấy nặng lòng quá. Vậy nên để lại những day dứt tiếc thương sang một bên, tôi bám víu vào hình ảnh an yên nhất trong tập cuối: cũng là những đứa trẻ được đánh số, nhưng chúng bây giờ an toàn và vui tươi trong thế giới mới mà Eun Ki tạo nên, với Sung Joon đứng bên cạnh tự nhủ nếu năm xưa có người như cô… tuy quá khứ không thể thay đổi nhưng tương lai hẳn có thể tốt đẹp hơn đúng không?
