One Fine Spring Day - Ngày Xuân Tươi Đẹp: Tình khúc vô thường của Hur Jin Ho
Sang Woo (Yoo Ji Tae) là một kỹ sư âm thanh sống cùng cha và bà nội đã già yếu tại một thị trấn nhỏ ở ngoại ô. Trong một lần được studio của mình cử đến để giúp Han Eun Soo (Lee Young Ae) – một nhà sản xuất chương trình radio ở tỉnh Gangwon, cả hai dần nảy sinh tình cảm và như bao người trẻ đắm chìm trong men say tình ái, họ yêu nhau mãnh liệt… rồi cứ thế chia tay mà không một lý do cụ thể.

Tiếng rừng tre xao động trong gió, tiếng suối chảy, tiếng mưa rơi,… những thanh âm mà hai người tỉ mỉ chắt lọc cho công việc chẳng khác nào một chứng nhân thầm lặng cho tình yêu chợt đến chợt đi của chính họ. Mỗi khung hình đều đẹp và thơ đến khó tả, đủ đầy bốn mùa lặng lẽ chảy trôi, như tình cảm có lúc đâm chồi nảy lộc tưng bừng khi xuân đến thì cũng có lúc rơi rụng như lá thu, như đông tàn...

Phim không quá lãng mạn ngọt ngào, cũng chẳng kịch tích cao trào, mà tự nhiên và giản đơn vô cùng. Từ lúc cả hai quấn quýt chẳng rời mỗi lần gặp nhau, đến khi những xung đột nhỏ nhặt bắt đầu nhen nhóm, những dỗi hờn len lỏi rồi lại quay về bên nhau, rồi lại dứt áo ra đi… tất cả dường như đều chẳng vì một nguyên cớ đích xác nào. Là do có người đàn ông xuất hiện trong đời cô? Hay do anh đề cập đến chuyện kết hôn? Hai nhân vật không nói, để khán giả thoả sức đoán già đoán non về mọi chuyện rốt cuộc đã sai từ đâu…

Nhưng bộ phim thật ra không cho người xem nhiều không gian để phán xét đến vậy. Dẫu phần lớn câu chuyện trông Eun Soo như kẻ có lỗi, còn Sang Woo như một nạn nhân ngốc nghếch đã đâm đầu vào người phụ nữ quá đỗi trải đời… thì cảm xúc chung mà mình dành cho họ vẫn nhẹ nhàng, bình thản thế thôi. Một chút cảm thông với những đau khổ mà chàng trai phải trải qua nhưng cũng không cảm thấy cô gái đáng để lên án quá nhiều. Thay vào đó, câu chuyện thong thả giúp mình hiểu rằng mọi thứ xảy ra đều là lẽ tất yếu, là dù vẫn còn yêu đấy nhưng đã không còn chung một con đường nữa, ở bên nhau không thể nào cảm thấy an yên hạnh phúc vẹn toàn như trước nữa... nên mối tình này có lẽ kết thúc mà không thực sự đính kèm lỗi lầm của ai cả, chỉ là điều không-thể-tránh-khỏi mà thôi.

Sự vô thường và tương đối trong chuyện tình của đôi trẻ, nó cũng thấp thoáng đâu đây trong hoài niệm của bà nội Sang Woo, về người chồng chu đáo là thế mà đã ngoại tình và bỏ bà ra đi. Thế nhưng trong chút ký ức ít ỏi còn lại của bà lão giờ đây cứ nhớ nhớ quên quên, bà vẫn chọn lưu giữ ông trong tim với chỉ toàn những hồi ức đẹp đẽ, ngày ngày chờ chồng ở sân ga với một niềm tin ngây thơ trẻ dại. Suy cho cùng, chấp nhận thế nào, đối diện ra sao, tha thứ hay không tha thứ… âu cũng đều là lựa chọn của con người.

