Tìm Em Nơi Anh: Cuối cùng chỉ tìm thấy những chắp vá đáng thất vọng
Tìm Em Nơi Anh (Find Me) là tiểu thuyết của André Aciman, người viết tác phẩm Gọi Em Bằng Tên Anh (Call Me By Your Name) đình đám. Vì thành công vang dội của Gọi Em Bằng Tên Anh cũng như cái kết khiến nhiều độc giả tiếc nuối, Tìm Em Nơi Anh được kì vọng rất nhiều bởi tiểu thuyết này được giới thiệu như phần tiếp theo của cuốn trước, gieo vào lòng độc giả hi vọng về một cuộc hội ngộ tốt đẹp, hay hé mở thêm những điều đằng sau cuộc sống của hai nhân vật chính qua nhiều năm xa cách.
Mình cũng từng là một độc giả trong số đông kì vọng ấy. Chẳng rõ có phải vì sự rầm rộ của truyền thông hay không, mà ngay từ khi chưa cầm cuốn sách trên tay, mình đã cực kì hi vọng (và cực kì tin), Tìm Em Nơi Anh sẽ cho mình thấy một câu chuyện trọn vẹn hơn, thú vị hơn, thậm chí là đau khổ hơn cũng được, của Elio và Oliver. Nhưng cuối cùng, mình lại chỉ tìm thấy những chắp vá đáng thất vọng.

Tiểu thuyết tiếp nối quãng thời gian nhiều năm sau, khi Elio và Oliver đều đã trưởng thành. Elio có mối tình với một người đàn ông khác và Oliver đã có vợ con. Tuy nhiên người đầu tiên mình gặp khi mở cuốn sách này ra không phải ai trong hai người, mà là bố của Elio. André Aciman dành nửa quyển để viết về câu chuyện của ông Samuel với cô gái mà ông gặp trên tàu.
Thế là mọi chuyện trở nên lê thê, mệt mỏi ngay từ những trang đầu tiên. Mình cố gắng tìm một mối liên kết hay một ý nghĩa gì đó trong chuyện tình chớp nhoáng này, nhưng những gì mình tìm được chỉ là một sự kéo dài khiên cưỡng đến khó hiểu. Nó buộc mình phải đặt ra câu hỏi: vì sao những chi tiết này lại xuất hiện? André Aciman viết quá nhiều về triết lý tình yêu, triết lý nghệ thuật, nhồi nhét những đoạn văn bóng bẩy mà theo mình là thừa thãi. Mình có cảm giác tác giả đang nỗ lực tôn vinh tình yêu mà bố Elio tìm được vào tuổi xế chiều, kiểu như “Hãy nhìn đây, tình yêu của hai người này đẹp đến thế, bất chấp tuổi tác và thời gian gặp gỡ, vì nó mang đậm tính nghệ thuật”. Nhưng sau cùng, nó có ý nghĩa gì trong mạch truyện này?
Nếu tạm bỏ qua việc nó không liên quan đến chuyện của Elio và Oliver ở phần sau và đọc với con mắt của một độc giả bình thường, mình chỉ thấy đây là một câu chuyện nhạt nhẽo được tô vẽ với những ngôn từ hoa mỹ. Nó không đọng lại trong mình điều gì thật sự ấn tượng. Và đây là sự chắp vá đáng thất vọng thứ nhất. Mình đã băng qua nửa cuốn tiểu thuyết mà không thu được gì về cho bản thân.
Còn Elio và Oliver, hai người ở đâu trong Tìm Em Nơi Anh? Họ xuất hiện trong nửa sau cuốn sách, và hội ngộ chỉ trong khoảng vài trang cuối cùng. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để André Aciman đập tan hình tượng nhân vật mà ông đã xây dựng trong cuốn trước. Quả là một sự tự phá huỷ ngoạn mục đến mức bất ngờ. Mình khá ngạc nhiên vì André Aciman chọn cách tô đậm vẻ đẹp tình yêu của Elio và Oliver bằng việc để họ trở thành những con người có thiên hướng tự do đến mức ích kỉ. Ông kể câu chuyện Elio đã gặp một người đàn ông yêu cậu rất nhiều, nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn rời bỏ người kia vì không thật sự quên được Oliver trong từng ấy năm. Sau đó là câu chuyện Oliver ly hôn vợ và kết bạn với những người mà anh cho rằng họ giống mình, bắt đầu một chuỗi bào chữa vụng về khác cho quyết định từ bỏ gia đình. Tất nhiên, trường hợp mà người đồng tính chọn cách kết hôn để che giấu xu hướng tính dục của bản thân, và sau đó muốn sống thật với chính mình, không hiếm. Nhưng André Aciman giải quyết câu chuyện của Oliver quá hời hợt và vội vàng, thành ra mình chỉ thấy Oliver là một người vô trách nhiệm.
Rồi, sau khi viết tràng giang đại hải về hai nhân vật chính và cho họ - một người chia tay với người yêu mình đến mức như tôn thờ, một người ly hôn vợ và bắt đầu đi du lịch - thì làm gì nữa nhỉ? Không còn ràng buộc gì về các mối quan hệ yêu đương, giờ tác giả sẽ cho hai người gặp nhau, lại yêu, thế là giải quyết xong cả câu chuyện!
Thêm vào đó, điều khiến mình cảm thấy khó chịu khi đọc là sức mạnh phi lý của tình yêu mà André Aciman thể hiện một cách vụng về trong tiểu thuyết. Tất cả mọi người đều vị tha đến mức khó hiểu, khiến thực tế dường như đã lùi xa khỏi tiểu thuyết. Nếu như sự chia ly của Elio và Oliver trong Gọi Em Bằng Tên Anh khiến độc giả nuối tiếc và thổn thức, thì cuộc hội ngộ trong Tìm Em Nơi Anh là một nỗ lực hàn gắn vụng về cho tình yêu dang dở này. Theo mình, đây là một sự kéo dài cố chấp, đáng thất vọng và đáng lẽ tác giả chỉ nên dừng lại ở phần 1 là đủ rồi.
Đánh giá: 2/5, 1 cho nhân vật phụ, 1 cho nỗ lực viết của tác giả. Đối với cuốn này, mình thích nhân vật phụ hơn cả nhân vật chính.
