"Ông Tớ Là Cây Anh Đào" và câu chuyện xúc động về tình yêu thương
Dường như mùa hạ mới trôi qua được một nửa, nhưng sau khi đọc xong cuốn sách này, mình cứ ngỡ đã bao mùa hạ trôi qua rồi - những mùa hạ kì diệu, ly kì của Tonino.
Khi vừa nhìn tựa sách, mình không khỏi hơi băn khoăn: Ông tớ là cây anh đào á? Ủa là sao? Tất nhiên một con người không thể là một-cái-cây được và ngược lại. Khi đọc sách xong thì mình biết, đây chỉ là cách hình dung của Tonino nếu có một ngày ông ngoại không còn trên đời nữa. Ông sẽ không biến mất, cũng không lên thiên đàng, mà chỉ hoá thân thành một thứ gì đó thôi - một thứ gì đó thật gần gũi và có ý nghĩa, bởi vẫn còn rất nhiều người nhớ nhung yêu thương ông.

Ông ngoại Tonino tên là Ottaviano và cây anh đào tên là Felice - ngay từ tên gọi đã khác nhau rồi nên cả hai không thể là một được, xin bạn cứ yên chí. Felice được ông trồng khi mẹ của Tonino vừa ra đời. Sự hiện diện của nó trong cuộc sống của hai ông bà quan trọng như một thành viên trong gia đình vậy. Không chỉ gắn với tuổi thơ của mẹ mà chính Tonino cũng lớn lên cùng Felice nữa. Nói chung, đây là một câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Tonino cùng bố mẹ và ông bà nội ngoại hai bên.
Có một điều kì diệu cực kì thú vị mà bạn sẽ thấy trong cuốn sách này, ấy là cách mà tác giả để Tonino lớn lên giữa hai nét văn hoá thành thị và nông thôn: Cậu bé ở với cha mẹ và ông bà nội trong thành phố, còn ông bà ngoại của cậu thì ở dưới quê. Nhưng Tonino đã có một quá trình trưởng thành khá hoà hợp giữa hai miền văn hoá. Cậu có những suy nghĩ thực tế thật giản đơn (ở thành phố, ai cũng muốn suy nghĩ thực tế cả và đó cũng là lí do các bạn cười cợt bài văn tả ông ngoại của Tonino), nhưng đồng thời cũng có một tâm hồn mơ mộng và trái tim giản dị đầy quả cảm. Sự gắn bó khăng khít của Tonino đối với ông bà ngoại và cách cậu đứng lên bảo vệ họ luôn khiến mình cảm thấy lòng dậy lên một niềm vui rất đỗi thơ ngây.
Và Ông Tớ Là Cây Anh Đào còn hơn cả một câu chuyện thiếu nhi (mà hình như câu chuyện nào mình cũng nghĩ vậy. Có phải vì khi lớn lên chúng ta cứ thích phân tích và phức tạp hoá vấn đề theo nhiều hướng?). Angela Nanetti đã viết về sự xung đột giữa các thế hệ trong gia đình rất thực tế mà cũng không kém phần hài hước. Mẹ của Tonino luôn nghĩ rằng ông ngoại thật cứng đầu và ông không hiểu được mẹ chỉ muốn tốt cho ông khi nói rằng ông không nên ở một mình, còn Tonino thì luôn không hiểu được bố mẹ cũng như ông bà nội - những người trong thành phố luôn sống quá thực tế và tự dựng nên những giới hạn cậu không bao giờ hiểu nổi. Tonino chỉ hiểu được ông bà ngoại, cũng như con ngỗng Alfonsina và cây anh đào Felice mà thôi.
Đây là một câu chuyện cảm động, ấm áp được kể bằng giọng điệu hóm hỉnh rất chi là “ông cụ non” của Tonino. Mình đã phì cười không biết bao lần với những chuyện kể dở khóc dở cười xoay quanh cuộc sống của cậu bé: Khi cậu suýt buột miệng kêu “Sướng quá!” vì hay tin mẹ phải chăm sóc bố vừa gặp tai nạn, cũng đồng nghĩa với việc cậu có thể ở thêm với ông ngoại; hay khi Tonino so sánh sự thông minh của Alfonsina với con chó Floppy của ông bà nội chẳng hạn, và cả khi Tonino đi chọn một con ngỗng khác làm chồng cho Alfonsina nữa… Những câu chuyện thường ngày được kể lại bằng góc nhìn thơ ngây của một đứa trẻ luôn tràn ngập sự trong sáng và giản đơn, nó cứ làm tim mình rung lên, rung lên mãi.
Ông Tớ Là Cây Anh Đào là truyện thiếu nhi nên những mất mát xảy ra đều rất dễ đoán, song mình vẫn không tránh khỏi đau lòng và hụt hẫng. Nhưng cũng vì là truyện thiếu nhi nên dù có biến cố xảy ra, mình vẫn cảm nhận được sức mạnh của tình yêu thương: Chúng rất đỗi thơ ngây và trong sáng. Mình xúc động biết bao nhiêu khi đọc đến đoạn ông ngoại bị viêm phổi vì đã ở ngoài trời cả một đêm: Ông đốt một đống lửa dưới cây anh đào để ngăn cho những bông hoa rụng xuống. Và có lẽ một trong những hình ảnh mình sẽ luôn nhớ về cuốn sách này là khi Tonino trèo lên cây anh đào và nói rằng em nhìn được những nụ hoa đang phình ra, ánh sắc hồng - điều ấy không kì diệu sao? Khi một đứa trẻ lại có thể nhạy cảm và tinh tế đến nhường ấy. Một đứa trẻ được nuôi dưỡng tại thành phố nhưng tâm hồn không khi nào thôi lộng gió, liều lĩnh và can đảm. Một đứa trẻ lớn lên tại thành phố luôn có những tiếng ồn, ấy vậy mà có tâm hồn nhạy cảm đến vậy, đó là bởi:
“Mỗi khi tớ nhớ về ông Ottaviano, tớ không bao giờ quên ngày đó, ngày ông đã dạy tớ lắng nghe hơi thở của những loài cây.”
Đây là một cuốn sách thiếu nhi nhiều niềm vui và cũng nhiều nỗi buồn của sự mất mát. Nhưng những mất mát trong Ông Tớ Là Cây Anh Đào mang lại một cảm giác gì đó… thanh thản đến nỗi mà mình cứ thấy lòng nhẹ tênh. Đây cũng là một trong những điều khiến mình yêu cuốn sách này vô cùng.
Đánh giá cá nhân: 5/5. Nếu cần chọn một cuốn sách để cứu vớt tâm hồn khỏi hố đen sâu thẳm của cuộc đời, chắc chắn mình sẽ chọn Ông Tớ Là Cây Anh Đào.
