[RACKET BOYS] Đã tròn 1 năm trôi qua kể từ ngày phim phát sóng tập đầu tiên. Bạn thân ơi, bạn đã thực hiện lời hứa sẽ xem “Racket Boys” cùng tôi chưa

Ngày này năm trước, 2021, tập đầu tiên của Racket Boys (Đội Cầu Lông Thiếu Niên) đã lên sóng. Với 1 dàn “sao nhí” đảm nhiệm bộ vai chính, lớn nhất là 2002, nhỏ nhất sinh năm 2009, cộng với tại thời điểm đó cũng có khá nhiều phim mới ra mắt, có lẽ Racket Boys không phải là 1 cái tên được mong chờ. Đề tài thể thao lại càng bị cho là… khô khan. Và môn cầu lông thì… không mấy quen thuộc, không hấp dẫn.

Ấy thế mà, như người ta bảo, có những thứ nếu như không thử trải nghiệm thì bạn không thể hình dung được nó tuyệt vời đến thế nào. Mình cũng là 1 người đến với “Racket Boys” qua những bài review trên group, mình thật sự phải gửi lời cảm ơn chân thành đến tác giả những bài viết ấy. Cũng bởi vì bộ phim quá đẹp, quá đặc biệt và quá xứng đáng để người ta dành tâm huyết, suy ngẫm và thời gian cho nó. Rất đời, nhưng đời 1 cách dễ chịu, dễ tiếp nhận, chúng mình có thể bật khóc hay bật cười với từng chi tiết của phim. Cách những đứa trẻ và những người bạn chúng gặp trên chặng đường trưởng thành đến với nhau, làm quen và ở bên nhau, cách chúng cùng lớn lên từng ngày qua những câu chuyện, tình người và những giờ tập luyện, cách chúng ngây thơ bộc lộc tâm tư, tình cảm với cha mẹ, thầy cô, và cả những khích lệ, cổ vũ hay vỗ về những tổn thương đều chứa 1 phần ký ức của mỗi người trong đó.

Với “Racket Boys”, mình như có cơ hội được sống lại trong những khoảnh khắc tuổi thơ mà mình đã nghĩ sẽ không thể cảm nhận thêm 1 lần nào nữa. Thời học sinh là lứa tuổi hồn nhiên, vô lo nghĩ, những đứa con ấy chỉ cần chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn, biết nghe lời là được rồi, người lớn luôn mong cầu như vậy nhỉ. Nhưng người ta đôi khi quên nhắc tới việc, vì tâm hồn và trái tim chúng còn non nớt, chưa nhiều va vấp, trải nghiệm, đôi mắt chúng nhìn thế giới thật ngây thơ, chân thành và chúng luôn dạt dào tình cảm cùng với những kỳ vọng lớn lao dành cho cuộc đời này. Mỗi sự kiện xảy ra trong đời những đứa trẻ, đối với chúng khi ấy, đều mang ý nghĩa vô cùng to lớn, chúng sẽ luôn dốc lòng dốc sức nghiêm túc hoàn thành. Nhảy cẫng lên khi thành công, òa khóc nức nở khi thất bại, thích nhận những lời ngợi khen, yêu thương,.. Nghe thật đơn giản nhỉ? Có ai thấy chính mình ngày xưa trong đó không? Dù ít hay nhiều. Những cảm xúc và trải nghiệm của thời thơ ấu này cũng sẽ trực tiếp hình thành nên nhận thức và tính cách mỗi người, để ta mường tượng được phiên bản trưởng thành sau này của chúng sẽ trở thành người như thế nào.

Vào thời điểm xã hội nổi cộm những vấn đề liên quan đến sức khỏe tinh thần con trẻ, theo đó là sức ảnh hưởng và sự cần thiết của gia đình, một vài chuyện không hay cũng đã xảy ra, những ký ức về “Racket Boys” đã vỗ về mình rất nhiều. Và mình càng nghĩ đây là 1 bộ phim nên được biết đến nhiều nhiều hơn. Dù ở vị trí ba mẹ hay con trẻ, ai cũng có “cái lý” của riêng mình. Cái lý này được sinh ra từ những chấp niệm của bản thân mỗi người cho rằng cái gì đúng, cái gì sai, cũng 1 phần ảnh hưởng từ cảm quan xã hội, chắt lọc từ chính môi trường mà chúng ta trưởng thành, đôi khi lại phụ thuộc vào cả hoàn cảnh khi ấy có bắt buộc hay không. Vậy nên “cái lý” của mỗi người cũng khác nhau nhiều, và ai cũng muốn ra sức bảo vệ điều mình cho là đúng dù rằng thật khó để nhận định đúng - sai tuyệt đối. “Racket Boys” đứng trên 1 góc nhìn đa chiều và tinh tế để người xem có cơ hội hiểu cho cả 2, và tất nhiên, tâm lý lũ trẻ vẫn là điểm sáng được ưu tiên.

Nếu chưa xem phim, chắc có nhiều người sẽ nghĩ “Có nói quá không?” khi mình bảo “Racket Boys” đã “nâng cấp” tiêu chuẩn phim của mình, đặc biệt là với dòng phim healing. Nhưng xem rồi thì bạn sẽ có câu trả lời ngay thôi. Từ kịch bản, diễn xuất, cách dẫn dắt truyện và đan xen vào diễn biến phim, rồi cách chọn góc quay, cảnh quay, tất cả đều được chau chuốt, tinh tế 1 cách lạ kỳ. Rất đời thường như không thô cứng, nhiều thông điệp mà lại dễ tiếp nhận. Có lên, có xuống mà mượt mà đến ngỡ ngàng. Mình đã sống trọn vẹn với 16 tập phim, tập 1 thì lăn tăn nên xem hay không, càng về cuối lại càng tiếc nuối vì sợ hết….

Dù là lời hứa với ai cũng được. Mong là bạn sẽ sớm dành thời gian coi “Racket Boys” nhaaa vì các em rất xứng đáng !
Chúc bạn thật nhiều an yên & hạnh phúc!
