logo-maybe-vn
Mở app
Ha Ha
Ha Ha4 năm trước7 phút đọc

Khu Vườn Bí Mật: Chuyện về sự chữa lành kì diệu của thiên nhiên và phép màu từ trẻ em

Khi nói đến một cuốn sách có sự hiện diện kì diệu và thơ mộng của thiên nhiên, mình sẽ nghĩ ngay đến Khu Vườn Bí Mật của Frances Hodgson Burnett. Thiên nhiên trong cuốn sách này rất đẹp, với những cánh đồng hoang lộng gió, sự hồi sinh căng tràn nhựa sống của chúng khi mùa xuân tới; hay là những cái cây và bụi hoa được cắt tỉa gọn gàng trong trang viên nhà Misselthwaite, đặc biệt là khu vườn bí mật nữa. 

Khu vườn bí mật từng là một khu vườn tuyệt đẹp, không chỉ bởi trong  đó được trồng biết bao hoa thơm cỏ lạ, với tường rào phủ kín thường xuân và có vòi phun nước bằng sứ trắng, mà còn bởi nó được hình thành bằng tình yêu nồng nàn của vợ chồng Craven. Khi còn được mở cửa, nó mang một vẻ đẹp gọn gàng đầy sức sống non trẻ của thiên nhiên. Và sau cái chết của bà Craven, khi đã bị đóng cửa và trở thành khu vườn bí mật, nó vẫn mang trong mình vẻ um tùm sum suê.  Thiên nhiên không hề bỏ đi dù tình yêu đã chết. 

Sự ra đi của bà Craven khiến cả trang viên mất đi niềm vui và không khí rộn rã: Chỉ còn những gia nhân lầm lũi, một người thợ làm vườn cau có, một ông chủ ít khi ở nhà và chọn cách chạy trốn nỗi buồn bằng cách du lịch ở khắp mọi nơi,  cùng với một cậu chủ nhỏ ốm yếu lớn lên trong căn phòng hiếm ánh sáng mặt trời và hiếm cả sự quan tâm của cha. Nhưng mọi nỗi buồn mà H. Burnett viết vẫn đẹp làm sao, bởi thiên nhiên luôn hiện hữu quanh họ. Đó là những nỗi buồn có thể rất bi kịch, nhưng đặt trong những ngọn gió thổi từ cánh đồng hoang, đặt trong khu vườn của lão Ben hay vẻ rộng lớn nguy nga của dinh thự, mình vẫn thấy đó là một nỗi buồn thật thầm kín, nhẹ nhàng và đẹp. 

Và nỗi buồn ở trang viên Misselthwaite cứ kéo dài như thế, tựa một bản nhạc chừng như không bao giờ tắt, cho tới khi Mary đến. Vì dịch tả hoành hành tại Ấn Độ đã cướp đi sinh mạng của mẹ, em phải một mình tới Anh Quốc xa xôi để nương nhờ sự bảo hộ của người cậu Craven. Từ đầu truyện, mình đã tự hỏi Mary sẽ cư xử và sống trong môi trường mới thế nào đây, liệu em có hoà nhập được không? Vì ở Ấn Độ, chẳng ai dạy em những điều hay lẽ phải, cũng không ai lắng nghe em bao giờ. Sống với người mẹ ưa tiệc tùng và các Aya chăm sóc em chỉ muốn làm đúng bổn phận của mình, Mary được nuôi dưỡng thành một tiểu thư còm nhom hay cáu kỉnh. Và dĩ nhiên, cả khó ưa nữa. Nhưng điều khiến mình khó chịu hơn cả không phải những dòng miêu tả cô tiểu thư hợm hĩnh Mary, mà là những đoạn văn diễn giải sự thờ ơ của người lớn đã tác động đến em như thế nào. Không ai quan tâm đến Mary và em thì được làm mọi điều mình thích. Đó là cách người ta có thể huỷ hoại một đứa trẻ.

Đến Anh Quốc là một hành trình mới lạ và nhiều hứa hẹn với Mary. Dĩ nhiên, em cũng mất một thời gian để làm quen và sửa lại tính cách tiểu thư của mình. Em  thậm chí ăn ngon miệng hơn, béo ra, và khoẻ hẳn lên nhờ những ngày dạo chơi ngoài trời. Em dần trở thành một đứa trẻ hoạt bát và lễ độ, nói chuyện được với lão Ben làm vườn khó tính và còn đánh bạn được với cậu bé Dickon ưa chim chóc nữa! Rồi hai bạn nhỏ ấy lại dùng sức khoẻ và sự nhiệt thành phơi phới của mình chữa lành cho cậu chủ nhỏ Colin - cậu bé mà theo mình, cũng tội nghiệp không khác Mary là bao. Cha cậu luôn ôm lấy nỗi đau mất vợ mà thiếu đi sự quan tâm đến đứa con của mình. Ông luôn luôn đi xa. Colin lớn lên trong một căn phòng rộng lớn và được nuôi dưỡng như một con búp bê yếu ớt. Em lớn lên mà không hề thiếu thốn thứ gì, nhưng có lẽ đó cũng chính là bi kịch của Colin.

Tuổi thơ Colin lớn lên trên giường và thậm chí em không thể tự đi. Mình không biết Colin phải được nuôi dưỡng và bao bọc đến mức nào mà chính em cũng nghĩ rằng bản thân em không thể tự đi được. Em luôn nghĩ là mình ốm và không thể đi xa. Em cứ sống mãi trong một căn phòng bí mật, như một hoàng tử nhỏ bị nhốt vậy, cho tới khi Mary tìm được em và dắt em ra ngoài trời. Vậy nên, tim mình đã nở bung như những bông hoa khi xuân về lúc đọc được tiếng reo của em, cùng những vết ửng hồng hào lan lên đôi má trẻ thơ: 

“Tớ sẽ khoẻ! Tớ sẽ khoẻ! Mary! Dickon! Tớ sẽ khoẻ mạnh! Và tớ sẽ sống mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi!”

Đó là khi Colin đã tự đi được những bước đầu tiên với sự giúp đỡ của Mary và Dickon. Ra ngoài và hoà mình với thiên nhiên, những đứa trẻ đã làm được nhiều điều thật phi thường, trong đó bao gồm cả việc làm Colin khoẻ mạnh hơn và không còn tin là nó sẽ sớm chết nữa. Ra ngoài và hoà mình với thiên nhiên, đó cũng là cách mà Mary gặp con chim cổ đỏ và tìm được chìa khoá của khu vườn đã bị giấu đi hàng chục năm. Bạn tin được không? Khi ba đứa trẻ vốn chưa hiểu sự đời, vốn chỉ biết say mê với thiên nhiên và những điều kì thú trong trang viên bằng ánh mắt rất đỗi thơ ngây, lại có thể hồi sinh được khu vườn bị khoá chặt và làm dịu đi nỗi đau tồn tại hàng chục năm của ngài Craven. 

Bằng một câu chuyện đầy trong trẻo và thơ ngây, tác giả đã cho mình một hành trình tuyệt diệu về sự chữa lành của thiên nhiên cũng như phép màu mà trẻ em có thể mang tới. Nếu bạn đọc Khu Vườn Bí Mật với một tâm hồn non trẻ, hẳn bạn sẽ rất thích thú khi theo chân những đứa trẻ trong sách dạo chơi đó đây. Nếu bạn đọc với tâm hồn của một người trưởng thành, hẳn bạn sẽ mỉm cười và nhẹ nhõm biết bao khi thấy những chữa lành dịu dàng qua từng trang sách. Có thể bạn sẽ đồng cảm với nỗi buồn mất mát của ngài Craven, và thiên nhiên trong Khu Vườn Bí Mật sẽ xoa dịu nỗi lòng trong bạn, nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng qua cánh đồng hoang vậy.

Còn mình, sau khi đọc sách xong thì chỉ muốn ra ngoài dạo chơi ngay thôi! 

Đánh giá cá nhân: 4/5.

BÀI TƯƠNG TỰ
Ha Ha
Ha Ha4 năm trước
Reading

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)