logo-maybe-vn
Mở app
Nickname
Nickname4 năm trước5 phút đọc

Xin Chào Ngày Xưa Ấy - Khi ngôn tình không chỉ viết về tình yêu

Mình vẫn luôn là một fan cứng của thể loại thanh xuân vườn trường. Có lẽ trong tất cả những quyển ngôn tình thuộc thể loại này mà mình đã từng đọc qua, “Tam Khúc Chấn Hoa” bao gồm Xin Chào Ngày Xưa Ấy, Điều Tuyệt Vời Nhất Của Thanh Xuân và Thầm Yêu Quất Sinh Hoài Nam để lại cho mình nhiều ấn tượng nhất.

Nói đến Xin Chào Ngày Xưa Ấy là nói đến bộ truyện mở đầu cho hệ liệt Chấn Hoa, là lí do khiến mình yêu thích văn phong của Bát Nguyệt Trường An đến tận bây giờ. Đây cũng là một trong những bộ tiểu thuyết hiếm hoi mà mình sẵn sàng đọc lại thêm nhiều và nhiều lần nữa.

Ai đó đã từng nói ngôn tình chỉ viết về tình yêu?

Xin Chào Ngày Xưa Ấy đã chứng minh ngược lại hoàn toàn câu nói ấy. Nếu nói đây chỉ đơn giản là chuyện tình của Lâm Dương và Dư Châu Châu thì nó sẽ không thể nào là bộ sách mình yêu thích nhiều năm như thế. Nói đúng hơn, Xin Chào Ngày Xưa Ấy là quá trình trưởng thành đầy vấp ngã và tan vỡ của cô bé Dư Châu Châu. May mắn làm sao, trên con đường đó, cô gặp được một “mặt trời nhỏ” có tên Lâm Dương.

Mình đã đọc lại bộ truyện này 2 lần, mỗi lần đọc lại bắt gặp một cảm xúc mới. Nếu ở lần đầu, mình chỉ chú tâm vào những sự kiện xảy đến với Dư Châu Châu, thì ở lần thứ hai đọc lại, mình có cái nhìn khác hơn về những nhân vật phụ đã xuất hiện trong suốt quãng đời thanh xuân của Châu Châu.

Câu chuyện bắt đầu khi cô bé Châu Châu vẫn còn ở đại tạp viện, vẫn là một đứa bé thích quấn màn đóng kịch, tin vào sức mạnh của Saint Seiya luôn bùng nổ vào phút cuối và đánh bại kẻ thù. Mới ngày nào Châu Châu chỉ là đứa trẻ ngây thơ, vậy mà theo năm tháng, cô bé ấy dần hiểu rõ thế nào là cuộc đời, nếm trải những đắng cay mà năm tháng mang đến, đổ dồn lên đôi vai của cô gái nhỏ.

“Thế giới này, thích hả hê trên nỗi đau khổ của người khác.

Thế giới này, cá lớn nuốt cá bé.

Thế giới này, cực kì cực kì xấu xa.”

Mình vẫn luôn tự hỏi tại sao bản thân lại yêu thích cuốn sách này đến vậy? Và mình đoán có lẽ do mình tìm thấy bản thân trong từng dòng văn của Bát Nguyệt Trường An. Mình cũng đã từng hoài nghi bản thân như Dư Châu Châu của những năm tiểu học đối diện với môn toán Olympic. Cô bé ấy có thể mạnh mẽ bước qua được nỗi tự ti này, thì bản thân mình hà cớ gì lại không thể vượt qua sự sợ hãi của bản thân?

Xin Chào Ngày Xưa Ấy đối với mình không chỉ là một bộ tiểu thuyết tâm đắc, mà cả phim chuyển thể cũng rất thành công, để lại dấu ấn đậm nét với những ai đã từng xem qua. Mình nhìn thấy một Dư Châu Châu, một Lâm Dương như xé sách bước ra. Mình nhìn thấy thanh xuân thật đẹp không chỉ của riêng hai người, mà còn là thanh xuân chưa trọn vẹn của Mễ Kiều, một cô gái vẫn luôn tươi cười và lạc quan đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.

Quyển sách này, muốn tình yêu có tình yêu, muốn nỗi buồn tất nhiên cũng sẽ không thể thiếu. Nhưng đã nhắc đến thanh xuân, phải nhắc về ước mơ, về sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ. Mình vẫn luôn tiếc nuối cho Mễ Kiều, người đã phải dừng bước vào đúng mùa đẹp nhất của một đời người. Mình không nghĩ bản thân sẽ khóc, nhưng thật lạ là nước mắt vẫn cứ rơi…

“Tạm biệt Mễ Kiều. Tất cả bọn tớ đều sẽ dần dần già đi. Chỉ có cậu là mãi mãi ở tuổi 18, mãi mãi ở độ tuổi đẹp nhất đời người.”

Mỗi nhân vật xuất hiện trong suốt quãng đường trưởng thành của Dư Châu Châu đều mang một câu chuyện của riêng mình. Đó là một Tân Nhuệ vì muốn trở thành Lăng Tường Tây mà lao đầu vào học tiếng Anh, vì muốn giống như Dư Châu Châu mà đem lòng thích Lâm Dương. Cô ấy dù trở thành bất kì ai, cũng đều muốn chối bỏ chính mình.

Về bản chất, Xin Chào Ngày Xưa Ấy đơn thuần chỉ là câu chuyện trưởng thành của Châu Châu, là một bộ tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Thế nhưng với mình, đó là cả một tuổi trẻ thật đẹp. Dám yêu, dám hận, dám dũng cảm và ước mơ!

Đánh giá cá nhân: 9/10

BÀI TƯƠNG TỰ
Nickname
Nickname4 năm trước
Reading

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)