Thẩm phán Cha Tae Joo – Ánh dương ấm áp giữa những mảng màu xám xịt của toà án vị thành niên
"Những đứa trẻ bị tổn thương do bạo lực gia đình, sẽ chẳng thể lớn lên được nữa. Mười năm, hai mươi năm? Chỉ có thời gian là trôi đi thôi, còn những đứa trẻ ấy sẽ mãi mãi mang trong mình những tổn thương." - Cha Tae Joo
Có lẽ chẳng cần bàn cãi về việc Kim Hye Soo là ngôi sao lớn nhất của loạt phim Juvenile Justice với hàng loạt trường đoạn diễn xuất thần sầu. Thế nhưng nhân vật khiến mình dành nhiều cảm tình nhất lại là người cộng sự của cô, thẩm phán Cha Tae Joo qua màn hoá thân tinh tế của nam diễn viên Kim Moo Yeol.

- Trưởng thành tử tế bằng cách biến đau thương thành hành động

Ngay từ đầu phim, Cha Tae Joo đã xuất hiện với dáng vẻ nhã nhặn, tốt bụng và luôn thân thiện niềm nở với mọi người xung quanh. Chàng trai ấy trong mắt đồng nghiệp tuyệt vời đến mức nhiều lần khiến họ phải thốt lên “Làm sao để nuôi dạy nên một người như thế chứ?”. Đúng vậy, nhìn vào anh có lẽ chúng ta đều nghĩ hẳn anh đã lớn lên với tuổi thơ êm đẹp, trong một gia đình đầy đủ yêu thương và hạnh phúc.
Vậy mà có ai ngờ trong quá khứ, Tae Joo thực ra cũng là nạn nhân của bạo lực gia đình, bị chính bố đẻ bạo hành dã man hệt như hoàn cảnh của rất nhiều đứa trẻ khác mà anh phụ trách. Không chỉ vậy, mọi chuyện thậm chí còn từng trầm trọng đến mức khiến anh phải vào trại giáo dưỡng trong một quãng thời gian.
Một số người có thể dễ dàng đổ lỗi cho hoàn cảnh để bao biện cho những tội ác mà họ gây ra. Tuy nhiên đó không phải là điều mà Tae Joo lựa chọn. Bất chấp xuất thân bần cùng, chẳng thể tốt nghiệp từ Đại học Luật Seoul danh giá như các đồng nghiệp khác, anh vẫn miệt mài học bán sống bán chết để trở thành thẩm phán hiếm hoi vào ngành nhờ kỳ thi đánh giá năng lực với mục tiêu duy nhất là đỗ vào toà án vị thành niên.
- Chưa một lần quên ơn người đã chẳng ngại khó khăn mà nâng đỡ mình trong thời khắc gian nan nhất
Dẫu hiện tại đã trở thành một người thành đạt biết mấy, Tae Joo vẫn luôn đau đáu tìm lại vị thẩm phán đã nhiệt tình giúp đỡ anh năm xưa để trả ơn. Đó không phải là người đã phụ trách vụ án của anh, nhưng lại không ngừng dõi theo và uốn nắn vào những lần anh sa ngã và suýt buông xuôi tất cả. Có thể nói chính sự tận tâm của người đó đối với cậu bé Tae Joo thuở ấy đã góp phần không nhỏ cho sự hiện diện của thẩm phán Cha ngày hôm nay.

Vì vậy, phân đoạn anh từ biệt cấp trên lẫn tiền bối và đồng thời là vị ân nhân mà bản thân mong mỏi gặp lại bấy lâu trở nên đặc biệt đầy cảm xúc đối với mình. Dưới ánh hoàng hôn buông xuống, hai người đàn ông một già một trẻ đứng đối diện nhau, vị thẩm phán kỳ cựu ấy đã sớm nhận ra thiếu niên ngày xưa mình giúp đỡ ngay từ ngày đầu tiên anh nhậm chức. Trong đáy mắt ông ánh lên vẻ thanh thản pha lẫn chút mãn nguyện, bởi giờ đây dù đã phải rời đi nhưng hẳn là ông hoàn toàn tin tưởng hậu bối sẽ tiếp tục hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh bản thân đã cống hiến hơn 20 năm trời. Khoảnh khắc thấm đẫm tinh thần tiếp nối giữa các thế hệ này đối với mình cũng đắt giá chẳng khác gì các phân cảnh xử án trên toà.
- Luôn đối xử với trẻ vị thành niên bằng trái tim ấp ám và bao dung hơn bất cứ ai
Trái ngược hoàn toàn với người cộng sự Shim Eun Seok cứng rắn và nghiêm khắc trong việc trừng phạt bọn trẻ thì Cha Tae Joo đối xử với chúng bằng nỗ lực cảm thông và thấu hiểu nhiều hơn. Vì thế giữa hai người thường xảy ra xung đột và tranh cãi bởi trong khi cô một mực cho rằng đám trẻ ấy rồi sẽ lại “ngựa quen đường cũ”, anh lại luôn tin tưởng con người có thể thay đổi theo hướng tốt hơn nếu câu chuyện của họ được lắng nghe một cách chân thành.

Một số khán giả có thể cảm thấy thẩm phán Cha đôi khi hành xử cảm tính quá, khả năng trẻ vị thành niên hối cải rõ ràng thấp hơn nhiều việc chúng tiếp tục tái phạm. Nhưng suy cho cùng, khi ngẫm về thời niên thiếu mà Tae Joo phải trải, thật dễ hiểu tại sao anh luôn cố gắng giúp đỡ thay vì phán xét chúng. Hơn ai hết, anh hiểu rõ thế giới nội tâm hỗn loạn của con trẻ khi lớn lên trong môi trường độc hại. Và chính vì bản thân đã có thể chiến thắng bi kịch, anh mới có niềm tin sâu sắc rằng chỉ cần mọi chuyện chưa đến mức không thể quay đầu, đứa trẻ nào cũng có cơ hội để làm lại cuộc đời.

Bằng chứng là một cậu bé mà anh phụ trách đã thay đổi tâm tính và lên kế hoạch đúng đắn cho tương lai của mình. Đáng tiếc là số phận lại không mỉm cười với cậu, và chứng kiến thẩm phán Cha khổ sở bất lực như thế nào để đấu tranh vì em thật sự chạm đến trái tim mình. Cứ như thể đó không phải một đứa trẻ chẳng có máu mủ ruột rà gì mà chính là em trai hay con trai của anh vậy.
Nhìn chung thì bên cạnh một thẩm phán sắc bén như Shim Eun Seok, sự mềm mại của Cha Tae Joo mang đến sự dung hoà lý tưởng trong hành trình đưa ra các phán quyết thích đáng cho tội phạm vị thành niên. Ngoài ra, giữa một bầu không khí căng thẳng luôn tràn ngập thì sự dịu dàng ôn nhu của thầm phán Cha tựa như giai điệu nhẹ nhàng có tác dụng vỗ về, xoa dịu tâm hồn chúng ta dù chỉ trong thoáng chốc.
