JUVENILE JUSTICE: Đâu mới là công lý thích đáng cho tội ác vị thành niên?
Giống như các series Netflix Original đình đám gần đây của Hàn Quốc, Juvenile Justice vừa lên sóng vào ngày 25 tháng 2 cũng đã nhanh chóng thu hút nhiều sự chú ý của cộng đồng yêu phim.
Lấy đề tài trọng tâm xoay quanh các tội phạm vị thanh niên cùng với thời lượng lên đến 10 tập giúp bộ phim thoả sức đào sâu đủ mọi khía cạnh, đủ mọi góc nhìn cho một chủ đề mà trước đây, vốn không quá hiếm gặp trên màn ảnh Hàn nhưng cũng chỉ là tình huống thoáng qua hoặc chưa được khai thác triệt để. Trong khi đó, ở Juvenile Justice có thứ ác tâm vị thành niên hiện lên trần trụi chẳng chút khoan nhượng, có nỗi đau xé nát tâm can của các nạn nhân và người nhà của họ và dĩ nhiên, không thiếu sự va chạm mạnh mẽ giữa những luồng tư tưởng, nguyên tắc đối lập nhau của các vị thẩm phán.

[Spoiler Alert]
Cháu nghe nói trẻ em dưới 14 tuổi dù g.i.ế.t người cũng không phải đi tù. Đó là thật sao?

Ngay từ vụ án đầu tiên, chúng ta đã không khỏi bàng hoàng khi chứng kiến một cậu bé chỉ mới 13 tuổi tay vấy máu đến đồn cảnh sát tự thú và thi thể của bé trai 8 tuổi được tìm thấy trong tình trạng xác bị chặt thành từng mảnh. Thế nhưng mọi chuyện đâu chỉ dừng lại ở đó bởi khi các manh mối tiếp theo về tên đồng phạm trong vụ án dần được hé lộ, ta càng lạnh người hơn trước giới hạn về đạo đức và nhân tính của những sát nhân trẻ tuổi. Chúng không chỉ lên kế hoạch một cách bài bản mà còn tinh quái tận dụng tất cả lợi thế của mình nào là chưa đủ tuổi phải chịu trách nhiệm hình sự, các tâm bệnh như rối loạn lưỡng cực, tâm thần phân liệt,… Đứng trước toà án, trước người mẹ đã mất đi đứa con bé bỏng vì tội ác của mình, hai thiếu niên ấy nếu không phải ra sức chối tội thì cũng thản nhiên và dửng dưng đến rợn người.
Nếu bố mẹ không nỗ lực, con cái của họ sẽ không thay đổi.
Thật khó tin rằng kể cả khi con mình đã phạm phải tội lỗi tày đình đến vậy, có những bậc cha mẹ vẫn chẳng buồn xuất hiện ở toà án, hay họ nghĩ chỉ cần cử đến một đoàn luật sư danh tiếng là đã xong trách nhiệm? Có niềm tin nào sau quãng thời gian cải tạo, đứa trẻ đó sẽ không tái phạm nữa khi những người thân yêu nhất của nó chưa một lần để tâm, trách mắng nó đã cướp đi sinh mạng của người khác?
“Sao không ai chú ý đến con?”. “Sao không ai nhận ra con đang mệt mỏi đến thế nào?”
Ở trung tâm cải tạo nữ thanh thiếu niên Pureum, có người phụ nữ dành tất cả tâm huyết và tình thương cho 10 cô gái, dù nhiều khi lao lực vẫn hết mình giúp họ hướng thiện từng ngày. Thế nhưng mải bận tâm đến việc quán xuyến đám trẻ ương bướng ấy, bà dần quên mất bản thân cũng là một người mẹ của hai cô con gái chưa thành niên và chúng cũng khao khát sự quan tâm ân cần của bà nhiều thế nào. Cô con gái lớn bởi những ấm ức dồn nén lâu ngày khi vừa chứng kiến mẹ vất vả trước đủ trò tai quái của những đứa con gái ngỗ nghịch, lại vừa thiếu vắng sự chăm lo của mẹ mà suýt chút nữa đã gián tiếp gây nên bi kịch.

Lũ trẻ có muôn vàn cách thức biểu lộ chúng muốn được yêu thương và thấu hiểu. Đáng buồn thay người lớn lại nhiều khi phớt lờ tất cả, vì cơm áo gạo tiền, vì đua tranh trong sự nghiệp mà chẳng hay biết sự vô tâm ấy chẳng những đẩy con ra xa mình mà đôi lúc còn khiến đứa trẻ tiến gần đến bờ vực của tội ác.
Sự ích kỷ của người lớn đang giẫm đạp lên tương lai của con trẻ

Gian lận thi cử, chạy điểm chạy trường,… đó đều là những tiêu cực học đường đã quá quen thuộc trong các drama xứ kim chi, và đến với Juvenile Justice lại tiếp tục khiến mình không khỏi băn khoăn rốt cuộc đến bao giờ các bậc phụ huynh mới ngừng bị ám ảnh bởi điểm số và thành tích của con cái mình? Câu trả lời có lẽ là không bao giờ khi trong một xã hội kim tiền như ngày nay, những ông bố bà mẹ giàu có và quyền lực hẳn sẽ cứ bị thôi thúc bởi ham muốn “làm điều tốt nhất cho con” dù hành động đó có phi pháp đến đâu, có xâm phạm đến quyền lợi của những đứa trẻ vô tội phải gánh chịu bất công vì những toan tính vụ lợi của họ.
Luật pháp vốn không thể bảo vệ tất cả nạn nhân. Luật pháp chỉ đưa ra phán quyết dựa trên bằng chứng.

Một thiếu niên lái xe không bằng gây tai nạn, vì đã từng chịu án quản chế nên cậu nghiễm nhiên trở thành đối tượng hứng lấy mọi trách nhiệm. Trong khi đó kẻ thủ ác vốn là những học sinh ngồi chung xe với cậu bởi phạm tội lần đầu, bởi thiếu bằng chứng nên rốt cuộc vẫn ra về bình an vô sự. Bất chấp vì chúng mà một cậu bé đã muốn bắt đầu lại cuộc đời giờ đây phải sống đời thực vật; một gia đình vĩnh viễn mất đi người chồng, người cha nhưng cuối cùng vẫn không hiểu ai mới là thủ phạm thực sự đã đẩy gia đình mình đến hoàn cảnh này.
Xin hãy trả lại cho em cuộc sống như trước đây
Trên toà án phân xử những tội phạm tình dục vị thành niên, khi nạn nhân nữ phát biểu những lời cuối cùng, điều duy nhất cô bé thốt lên không phải là xin hãy xử phạt chúng thật nặng, mà chỉ là… hãy trả lại cuộc sống trước đây của em, trả lại cho em mái trường đã buộc em thôi học vì ngại điều tiếng, trả lại người bạn thân vì bị mẹ cấm đoán đã cắt đứt quan hệ với em, trả lại người cha đã phải nghe những lời lẽ kinh tởm nhất của kẻ h.i.ế.p d.â.m con gái mình,...

Đối với các nạn nhân bị c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p, chẳng có phiên xử nào thật sự kết thúc bởi nỗi đau này sẽ theo họ đến suốt cuộc đời. Đặc biệt đối với trẻ vị thành niên ở độ tuổi nhạy cảm như thế, điều gì đảm bảo tương lai sau này của các em sẽ có thể trôi qua bình yên được đây...

Gia đình là gốc rễ của xã hội, điều này đã được nhấn mạnh xuyên suốt bộ phim khi ta có thể dễ dàng nhận ra các tội phạm vị thành niên đều mang bóng dáng của những đứa trẻ lớn lên trong môi trường độc hại. Nếu cha mẹ không có bất cứ hành động cụ thể thiết thực nào, bi kịch có lẽ vẫn sẽ không dừng lại. Về phía luật pháp, hẳn sẽ còn là một cuộc chiến rất dài bởi chẳng có gì chắc chắn những tên tội phạm trẻ tuổi này sẽ không tái phạm khi trưởng thành. Làm sao để vừa răn đe trừng phạt vừa cảm hoá được tâm tính của chúng thật sự là một bài toán nan giải. Sau tất cả, hy vọng mỗi thanh thiếu niên lầm đường lạc lối có thể sớm tìm được lối thoát để sống an hoà với nhân phẩm của chính mình.
