Pierre Cardin - Thương hiệu cao cấp cách mạng hoá ngành thời trang trong thập niên 60 - 80
Trong nửa cuối thế kỷ 20, thế giới biết đến Pierre Cardin không chỉ với danh nghĩa nhà thiết kế mà còn là một doanh nhân có tầm nhìn xa trông rộng. Với trực giác nhạy bén, ông luôn là người tạo ra xu hướng, vượt ra ngoài giới hạn của thời trang và bao phủ gần như tất cả các khía cạnh trong cuộc sống. Một điều mà ở thời điểm bấy giờ, chưa một nhà thiết kế hay bất kỳ ai làm được.
Để biết được điều gì đã khiến thương hiệu Pierre Cardin của ông thành công như vậy, chúng ta hãy quay về năm 1950, khi Pierre mới thành lập nhà mốt tại rue Richepanse. Không lâu sau đó, thương hiệu được dời đến rue du Faubourg Saint-Honoré, nơi nhà thiết kế ra mắt bộ sưu tập haute couture đầu tiên của mình vào năm 1953. Ban đầu, Pierre Cardin tập trung vào mảng thời trang nữ và mở cửa hàng đầu tiên mang tên ‘Eve’ vào năm 1954. 3 năm sau đó, thương hiệu lấn sân sang thời trang nam và mở ra ‘Adam’. Vào năm 1957, danh tiếng của Pierre Cardin đã vang xa đến tận đất nước mặt trời mọc, bởi Pierre đã đến giảng dạy kỹ thuật cắt 3 chiều kinh điển của ông tại Bunka Fukosa Design College trong vòng 1 tháng.

Pierre Cardin bắt tay với sinh viên trường Bunka Fukosa Design College.
DNA CỦA THƯƠNG HIỆU
“Bộ quần áo yêu thích của tôi là cái tôi phát minh ra cho một cuộc sống mà còn chưa tồn tại.”
Thừa hưởng từ tính cách của nhà sáng lập, DNA của thương hiệu Pierre Cardin cũng được khắc họa rõ nét sự nổi loạn, tiên phong và không ngừng đổi mới. Điển hình khi thương hiệu liên tục thử nghiệm nhiều loại vải khác nhau, áp dụng hình học vào thời trang mà không đi quá xa khỏi hình dáng cơ thể người. Và cũng nhờ vào sự cập nhật liên tục nên khi thời thế đổi dời vào những năm 1970, các thiết kế của ông được chuyển đổi dần từ phom dáng điêu khắc thường thấy sang kiểu dáng xếp nếp thì nó vẫn giữ được nét trang trọng vốn có.

Bộ trang phục được thiết kế theo hướng hình học của Pierre Cardin.

Một tác phẩm của Pierre Cardin vào năm 1975.
Những năm 1960 là quãng thời gian thành công và bận rộn nhất của Pierre Cardin. Chính trong thời kỳ này, thương hiệu đã mang đến một phong cách của thời đại ‘space age’’. Khác xa với những hình dáng mềm mại, nữ tính trước đó nhờ vào việc sử dụng chất liệu để đạt được phom dáng mong muốn, các thiết kế lạ mắt đã lập tức tạo nên sự thích thú cho công chúng.

MỞ ĐẦU CHO TƯƠNG LAI CỦA TRANG PHỤC MAY SẴN
“Tại sao tôi chỉ nên làm việc cho những người giàu có?”
Khác với định hướng kinh doanh của nhiều nhà mốt truyền thống vào thời điểm đó, thương hiệu đã có một nước đi khá táo bạo. Không những đem về doanh thu khủng mà còn mở ra một tương lai mới cho ngành thời trang. Nó bắt đầu từ việc nhìn thấy được nhiều tiềm năng kinh doanh bên ngoài vòng tròn hạn hẹp của thời trang cao cấp, Pierre Cardin đã liên doanh với Printemps để phát hành một loạt trang phục ready-to-wear với giá cả mềm và dễ tiếp cận hơn cho công chúng. Nhưng ready-to-wear (hay Prêt-à-Porter) là một định nghĩa chưa ra đời vào lúc bấy giờ và việc trình diễn ở một nơi khác với salon mà hiệp hội quy định đã dẫn đến việc nhà thiết kế bị khai trừ vào cuối những năm 1950. Sau một thời gian dài chứng minh được tiềm năng của dòng thời trang may sẵn và phản ứng của đồng nghiêp hướng tới sự thay đổi tích cực trong ngành, Pierre đã được mời quay trở lại hiệp hội. Tuy nhiên, ông đã rời đi vào năm 1966 và từ đó, ông trình diễn các bộ sưu tập của mình tại Ambassador’s Theater gần Đại sứ quán Mỹ và trụ sở Escare Cardin, nơi nâng đỡ các tài năng nghệ thuật, cũng như các nghệ sĩ biểu diễn hay nhạc sĩ từ năm 1971 cho đến nay.

KHỞI XƯỚNG MÔ HÌNH KINH DOANH BÁN BẢN QUYỀN THƯƠNG HIỆU
Là một người giàu ý tưởng, ông đã tạo ra một ‘hệ thống giấy phép’ cho phép ông khai thác tên thương hiệu của mình và mở rộng kinh doanh sang các lĩnh vực như ô tô, nước hoa, phụ kiện, bất động sản và thậm chí cả thực phẩm. Việc mua bán các quyền đối với tên thương hiệu của mình trong một số danh mục hàng hóa hay dịch vụ cụ thể để đổi lấy tiền bản quyền khổng lồ là một mô hình tiền đề cho các hãng thời trang cao cấp khác làm theo. Cụ thể là Bulgari sở hữu khách sạn, Gucci tạo ra dòng mắt kính hay chocolate của Armani và nước hoa của Coach.
“Tôi rửa tay bằng xà phòng của riêng mình, xịt nước hoa của riêng mình và đi ngủ với khăn trải giường mang tên mình. Tôi còn sở hữu các thực phẩm của mình. Có thể nói, tôi sống dựa trên chính tôi.”
Vào giữa những năm 1980, nhà thiết kế Pierre Cardin nói riêng đã đứng đầu một tổ chức tiếp thị cùng mạng lưới những người được cấp phép phải trả tiền bản quyền cho ông tù 5-12% mỗi năm. Giới kinh doanh hay thời trang còn cho ông một danh hiệu không chính thức là “the Napoleon of licensors”.

Pierre Cardin tiếp tục cống hiến cho thương hiệu của mình cho đến ngày ông mất, cụ thể là năm 2020 và ông hưởng thọ 89 tuổi. Pierre Cardin là một nhà thiết kế tài năng và cũng là một doanh nhân sắc sảo. Ông còn là một nhà sáng tạo trong chiến lược kinh doanh của công ty và không ngại va chạm với những điều cấm kỵ. Khi ông nhìn lại các cột mốc trong quá khứ của mình, ông đã từ chối hoàn toàn việc sẽ lặp lại chính bản thân mình.
“Tôi thiết kế cho ngày mai. Tôi không bao giờ nhìn lại phía sau.”
(Nguồn: Pierre Cardin, NY Times, Love to Know, Pens, The Fashion Law, Harper’s Bazaar, Medium, BoF)
