logo-maybe-vn
Mở app
Phạm Nữ Hoài Giang
Phạm Nữ Hoài Giang4 năm trước9 phút đọc

Cao Thủ Học Đường: Lố bịch và nhảm nhí, hay câu chuyện về tình bạn cao đẹp nhất?

"Họ sinh ra vốn dĩ không phải là những mảnh ghép hoàn hảo của nhau. Nhưng trái tim họ luôn gắn chặt vào nhau bởi một tình yêu thương chân thành và cao đẹp nhất."

Chibin không quá nổi bật như những tác giả mạng cùng thời. Không có nhiều tác phẩm như Hồng Sakura hay trở thành huyền thoại như Chi Chan, Chibin chỉ có một tác phẩm duy nhất được xuất bản - Cao Thủ Học Đường. Nhưng cuốn sách vẫn thành công gây dựng cho bản thân nó và tác giả Chibin một chỗ đứng, đủ để khi nhắc tới tiểu thuyết học trò, người ta sẽ phải nhớ tới.

Cuốn sách xoay quanh cuộc sống của lớp Toán tại học viện Angle. Mang danh lớp chọn một của khối, sở hữu cả điểm đầu vào gây sốt nhưng lớp Toán luôn trong tình trạng học lan man, trái ngược hoàn toàn với lớp học kế bên - Lớp Anh, một lớp học chuẩn mực, đi đầu trong mọi lĩnh vực của trường. Hai lớp tuy là "hàng xóm" nhưng luôn đối đầu nhau với tinh thần là kẻ thù truyền kiếp.

Rồi một ngày, có ba học viên mới chuyển vào học viện, họ được phép lựa chọn giữa hai lớp Toán và Anh. Cuộc chiến lôi kéo ba học viên mới chính thức bắt đầu, và từ đó, những bí ẩn đằng sau lớp Toán cũng dần được hé lộ. 

"Có những điều ta nhìn thấy chưa chắc là sự thật Có những quá khứ được tình bạn ủ ấp mọi vết thươngCó những nỗi đau biến thành khao khátCó hạnh phúc nào đủ sưởi ấm cả trái tim?"

Lần đầu mình đọc cuốn sách này là vào năm lớp 7, cái độ tuổi lưng chừng, nhiều mộng mơ mà cũng dễ thất vọng. Cuốn sách như mở ra trước mắt mình một thế giới hoàn toàn mới vậy, mình thích thú trước những trò nghịch ngợm thú vị, tức giận khi lớp Toán bị vu oan, rưng rưng lúc chứng kiến những biến cố ập đến và mỉm cười mãn nguyện vì tất cả đều có kết thúc hạnh phúc.

Nhưng cảm xúc lớn nhất vẫn là sự ngưỡng mộ. Mình ngưỡng mộ tình bạn cao đẹp của lớp Toán, ngưỡng mộ cách họ luôn đoàn kết một lòng, bảo vệ nhau trước sóng gió, quan tâm nhau từ những việc nhỏ nhất, không bao giờ bỏ rơi nhau khi mắc sai lầm. Mình yêu cách các bạn nam quan tâm các bạn nữ, dịu dàng lại nâng niu; yêu cả cách các bạn nữ đối xử với nhau, vui vẻ mà chân thành. Toàn là những điều chẳng bao giờ có thể thấy được ở lớp mình. Mình mê đến mức mang tới lớp giới thiệu cho mấy đứa bạn ở lớp, tụi nó mượn truyền tay nhau đọc, đứa nào cũng khen. Thậm chí có một khoảng thời gian gần nửa lớp mình phát cuồng cuốn này, cứ gặp nhau là bàn tán rôm rả về truyện, còn nhận nhân vật rồi làm quiz nữa chứ. 

Đó thật sự là một trong những kí ức đẹp hiếm hoi của mình năm lớp 7.

Lớn hơn một chút, mình đọc lại cuốn này và cảm thấy nó không còn hay được như ban đầu. Mình bắt đầu soi ra được những hạt sạn mà hồi xưa mình quá non nớt để nhận ra. 

Tạm bỏ qua những chi tiết về gia thế của các học viên - khoảng thời gian đó rất nhiều tác giả viết như thế, nó như một cái trend vậy - mình sẽ nói về những khuyết điểm khác về cốt truyện của cuốn này. 

Thật sự mình thấy khá tiếc nuối khi một số đoạn tác giả khai thác chưa tới. Ví dụ như quá khứ của các nhân vật, tại sao các học viên lớp Toán lại sợ bệnh viện? Tại sao một người mẹ lại bỏ rơi con mình để đi tìm hạnh phúc riêng, dù bà rất thương con và hoàn toàn có thể đưa nó theo? Mối quan hệ của Hàn Tuyết và Trúc Ly là thế nào? 

Các nhân vật phụ cũng chưa được xây dựng tốt, có những đoạn hành động của họ không hợp lý so với tính cách được miêu tả ban đầu. Ví dụ như khi lớp Toán bị vu tội ăn cắp, thầy giám thị - người vẫn luôn có ác cảm với lớp Toán, người mới trước đó còn gay gắt kết tội - lại lên tiếng đỡ lời và đối xử nhẹ nhàng hẳn với lớp mà chẳng vì một lý do gì rõ ràng. Hay như bà Ellen - mẹ của lớp trưởng lớp Toán Cát Anh - người được miêu tả như một người vô cùng tàn nhẫn - lại dễ dàng khuất phục và để Cát Anh được làm theo ý mình.

Mình cũng từng tìm đọc phiên bản đầu tiên của truyện, phiên bản được tác giả đăng trên mạng và chưa qua chỉnh sửa. Phải công nhận so với phiên bản đó, lời văn của bản sách đã mượt mà và hoàn thiện hơn rất nhiều. Nhưng khi chỉnh sửa, có một số chi tiết nhỏ bị lược bỏ nhưng đoạn sau vẫn nhắc tới, vô tình khiến cho truyện trở nên khó hiểu. Bản truyện trên mạng vốn được đăng thành khoảng 70 chương nhỏ, nhưng khi xuất bản sách lại được gộp thành 10 chương lớn, thành ra có những phần chuyển đoạn khá hẫng và cụt.

“Có nỗi đau đã cố chôn sâu nhưng nó vẫn cứ âm ỉ mãi trong trái timTưởng như không còn khóc nữa, nhưng hóa ra nước mắt đã cạnNụ cười tưởng chừng như đã vẹn tròn, nhưng hóa ra lại là chua chátNgười ta có thể vô tình đến thế được sao?”

Tất nhiên, có chê cũng phải có khen, và một cuốn sách từng "gây sốt" trong lớp mình thì không thể không có ưu điểm.

Một điểm cộng rất lớn cho cuốn sách này là sự hài hước. Những trò quậy phá quen thuộc, những lời trêu chọc cà khịa nhau tinh nghịch hồn nhiên, những âm mưu chọc phá lớp học đối thủ vừa tinh quái lại thông minh khiến người đọc chỉ có thể gật gù, chà, chỉ có tuổi học sinh mới có thể nghĩ ra những trò như thế. Ngay cả trong các tình huống căng thẳng, những tình tiết gây cười vẫn được cài cắm một cách khéo léo, giúp cho mạch truyện không bị quá nặng nề hay dễ chán. Nhưng không vì thế mà truyện thiếu đi những gam màu cảm xúc khác, vẫn có những phân đoạn căng thẳng đến nghẹt thở hay những tình tiết xúc động tới nghẹn ngào. Tình huống truyện khá mượt mà và hợp lý, kịch tính đúng lúc và tháo mở đúng lúc. 

Mình đặc biệt thích cách tác giả xây dựng hình tượng dàn nhân vật chính, mỗi nhân vật đều có cá tính riêng, đều có nét tính cách đặc trưng mà chỉ người đó mới có, tiêu biểu và ấn tượng. Chọn ngẫu nhiên hai nhân vật đặt cạnh nhau và so sánh, ta đều có thể thấy những nét tính cách thú vị. Đó có thể là tương phản, có thể là tương đồng, thậm chí có thể là nét cá tính giống nhau nhưng người tích cực, người lại tiêu cực.

Chẳng hạn, nếu đem hai cô bạn thân luôn gắn bó như hình với bóng Ngọc Vi và Hà Mi so sánh với nhau, ta sẽ thấy nét tương phản rõ rệt khi Vi thì nóng nảy, tinh quái, Mi lại ngây thơ, có chút khờ khạo như trẻ con. Nhưng nếu đem cô bạn Ngọc Vi đặt cạnh cậu bạn bí thư Nhật Nam thì lại có nét tương đồng, cả hai đều là người dễ cáu, dễ mắng bạn bè nhưng không hề ác ý. Đặc biệt, nếu đặt Vi so sánh cùng lớp trưởng lớp Anh Anh Thư, tuy cả hai cùng mang tính cách nóng nảy nhưng nếu Vi nóng nảy kiểu trượng nghĩa, sẵn sàng chiến đấu vì bạn bè thì Anh Thư lại nóng nảy kiểu nhỏ nhen, tâm cơ, độc ác.

Hình tượng của hai lớp Anh và Toán cũng mang sự tương phản rõ rệt. Lớp Anh ngoan hiền mà giả tạo, lớp toán quậy phá nhưng chân thành. Lớp Anh cứng nhắc, lớp Toán thoải mái và yên bình. Lớp Anh chỉ chăm chăm thành tích và hình ảnh, lớp Toán lại trân trọng nhau hơn mọi thứ trên đời. Lớp Anh cay nghiệt, không tin vào những tình cảm tốt đẹp, lớp Toán lại đoàn kết và yêu thương nhau bằng thứ tình cảm chân thành, hoàn mỹ nhất. Một thứ tình cảm đáng ngưỡng mộ, đáng trân trọng mà có lẽ rất khó kiếm được ngoài đời.

“Nếu sau này cậu dám rời xa chúng tớ, tớ sẽ đánh cậu thật đau.”

“Cậu có nỡ không?”

“Có chứ, cậu đau một tí, tớ cũng đau một tí, còn hơn mất cậu...tớ đau gấp ngàn lần.”

Đến bây giờ, vẫn còn khá nhiều tranh cãi xung quanh cuốn sách này. Người khen nó thú vị, hài hước và cảm động; người bảo nó đi theo motif thường thấy, xa vời và khó đồng cảm. Người bảo nó lố bịch và nhảm nhí, kẻ khen nó là biểu tượng cho tình bạn cao đẹp nhất trên đời. Kẻ tôn vinh, người chà đạp. Bản thân mình chẳng dám phân định ai đúng ai sai, chính mình cũng thấy truyện có những chi tiết làm hơi quá. Nhưng đối với mình, đây vẫn là một cuốn sách hay, một bản nhạc ngợi ca tình bạn, thứ tình bạn mình vẫn luôn ngưỡng mộ và kiếm tìm cho tới tận bây giờ.

Nếu bạn là một người logic, có lẽ bạn không nên đọc cuốn sách này. Nhưng nếu bạn muốn trải nghiệm một cuộc sống học đường thú vị và một tình bạn thuần khiết, cuốn sách này là một sự lựa chọn không tồi.

Đánh giá: 6/10Kagamine Aoi

BÀI TƯƠNG TỰ

Đăng nhập một phát, tha hồ bình luận (^3^)