8
LN
Lucien Nguyen 21 ngày trước

13 tháng 6 • Những Thứ Đáng Sợ

Bệnh dại có thể đáng sợ như thế nào?

Bệnh dại khá phổ biến, nhưng nói chung trên đời này ta cũng không dễ gặp phải những động vật mang virus dại như chồn hôi hay dơi nhỉ?

Nên để tôi giúp bạn hình dung.

Bạn đang đi cắm trại, vào giữa trưa, bạn quyết định chợp mắt trên chiếc võng nhỏ xinh của mình. Trong khi bạn ngủ, một con dơi nâu nhỏ bé, đang trong giai đoạn khởi phát triệu chứng, nó khó chịu và khát nước (do chứng sợ nước), thì bạn chợt khịt mũi một cái, làm nó giật mình. Nó bắt đầu chuyển qua giai đoạn tấn công.

Bạn sẽ không cảm nhận được khi con dơi nhỏ màu nâu đang đậu lên người và cắn bạn vì nó nặng có 6 gram. Răng của nó nhỏ xíu, còn không đủ gây chảy máu, nhưng nó vẫn cố gắng tạo ra một vết xước nhỏ. 

Virus dại không di chuyển trong máu của bạn. Trên thực tế, xét nghiệm máu cũng khó có thể chứng minh bạn có bị dại hay không (Các xét nghiệm kháng thể thì kiểm chứng được, nhưng sẽ vô ích nếu bạn đã từng tiêm phòng).

Sau đó bạn thức dậy, bắt đầu một ngày mới tươi đẹp. Nếu bạn cảm thấy vết cắn đó trên người, bạn sẽ bỏ qua rằng chắc mình bị xây xát ở đâu đó.

Quả bom đã được kích hoạt và hệ thống thần kinh của bạn chính là cái bấc. Virus dại sẽ nhân lên dọc theo hệ thống thần kinh của bạn, gần như không gây tổn thương và hoàn toàn không thể phát hiện được. Bạn gần như KHÔNG có triệu chứng.

Sau khoảng bốn hay năm ngày, khi bạn đã lãng quên chuyến đi cắm trại, lưng bạn bắt đầu đau nhức, và đầu bạn cảm giác hơi ong ong. 

Tại thời điểm này, bạn chết chắc. Không thể làm gì được.

(Thứ duy nhất có thể giúp bạn là phương pháp chữa trị Milwaukee, nhưng dù sao thì hầu hết các bệnh nhân đều chết và những người sống sót đều bị tàn tật về tinh thần. Tóm lại là nó ít khi thành công).

Bệnh này không có phương thức điều trị. Tỷ lệ tử vong là 100%.

Hãy nhớ kỹ. Không một loại virus nào khác trên hành tinh này có tỷ lệ tử vong 100%. Chỉ có bệnh dại. Một khi bạn có triệu chứng, tức là bạn tiêu rồi.

Vậy nó trông như thế nào?

Từ đau đầu, bạn bắt đầu cảm thấy sốt và thấy không khỏe. Bạn thấy bồn chồn. Không thoải mái. Và sợ hãi. Khi virus xâm nhập vào não bạn và tìm thấy một mạng lưới các đầu dây thần kinh, nó bắt đầu sinh sản nhanh chóng, bắt đầu từ đáy não của bạn. Phần này hoạt động như một trạm trung chuyển giữa não bộ  và phần còn lại  cơ thể, cũng như chu kỳ giấc ngủ.

Rồi bạn trở nên lo lắng. Bạn vẫn nghĩ mình chỉ bị sốt nhẹ, nhưng đột nhiên bạn thấy mình trở nên sợ hãi mà bạn không biết lý do tại sao. Điều này là do bệnh dại đang nhai hạch hạnh nhân của bạn.

Khi tiểu não của bạn trở nên nóng lên vì virus, bạn bắt đầu mất khả năng phối hợp cơ và khả năng giữ thăng bằng. Bạn nghĩ có lẽ mình nên đến gặp bác sĩ ngay, nhưng giả sử bạn gặp một bác sĩ đủ thông minh để tiến hành các xét nghiệm cần thiết trong vài ngày bạn còn lại trên hành tinh này, thì họ cũng chỉ có thể nói kết quả cho người thân bạn thôi. Sau khi bạn đã chết.

Bạn bị co giật, run rẩy và sợ hãi. Bạn thấy sợ sệt là không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi virus giết chết hạch hạnh nhân, sự sợ hãi được khuếch đại lên gấp trăm lần. Đó là khoảng thời gian bạn bắt đầu sợ nước.

Bạn khát kinh khủng, bạn chỉ muốn uống nước. Nhưng bạn không thể uống. Mỗi lần bạn định uống, cổ họng của bạn bị kẹp lại và bạn bị buồn nôn. Bạn bắt đầu sợ nước. Bạn đang khát, nhưng việc nhìn vào cốc nước khiến bạn nôn nao và nỗi sợ hãi quay lại. Não của bạn khó có thể thấy sự mâu thuẫn này. Lúc này, các bác sĩ sẽ phải truyền nước, nhưng ngay cả điều đó cũng vô ích. Bạn chết chắc từ giây phút bạn đau đầu.

Bạn bắt đầu nghe thấy mọi thứ, hoặc không nghe thấy gì khi phần đồi thị hoạt động. Bạn nếm âm thanh, bạn nhìn thấy mùi, cảm giác như lần phê thuốc tồi tệ nhất mà bất kỳ ai có thể trải qua. Khi vùng hồi hải mã của bạn bị tấn công, bạn gặp khó khăn trong việc ghi nhớ mọi thứ, đặc biệt là gia đình.

Bạn ở một mình, ảo giác, khát nước, bối rối và thấy kinh hoàng cực độ. Mọi thứ đều khiến bạn sợ hãi. Những người kỳ lạ mặc áo khoác phòng thí nghiệm bắt đầu đứng xung quanh giường bạn và khóc lóc, rồi cố giúp bạn “uống gì đó”. Và nó diễn ra trong khoảng một tuần kể từ bạn chịu một cơn đau đầu nhỏ mà bạn không nhớ nổi. Thời gian không còn ý nghĩa gì đối với bạn nữa. 

Cuối cùng, bạn rơi vào giai đoạn "dại". Bộ não của bạn đã bắt đầu ngừng hoạt động. Phần nhiều trong số nó đã bị chuyển thành virus lỏng. Mặt bạn xệ xuống. Bạn chảy nước miếng. Bạn hoàn toàn không nhận thức được những gì xung quanh bạn. Bất kỳ tiếng ồn hoặc ánh sáng đột ngột nào cũng có thể khiến bạn giật mình, nhưng phần lớn, bạn chỉ nhìn chằm chằm vào mặt đất. Bạn đã không ngủ trong khoảng 72 giờ.

Sau đó bạn chết.

Và không ai có thể làm gì để giúp bạn.

Sau đó, mọi người bắt đầu xem phải làm gì với xác chết của bạn. Chắc chắn là phải chôn rồi. Nhưng con virus chết tiệt có thể tồn tại trong xác nhiều năm. Bạn có thể giết mọi động vật với bệnh dại trong hôm nay, và trong hai năm sau khi chôn, phần não ẩm ướt của bạn bị một con vật nào đó ăn phải. Và mọi chuyện lại bắt đầu. 

Bệnh dại thật kinh khủng. Và nó ở KHẮP MỌI NƠI.

Chú thích: Tôi đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu bệnh dại. Tôi vẫn sẽ tiêm phòng nếu tôi có đủ khả năng.

Nguồn: u/Blargle33/Reddit

Bên dưới có vài comment chỉnh lý thông tin người viết, như virus bệnh dại không sống trong xác chết trong nhiều năm mà chỉ tồn tại dài nhất 48 giờ. Ngoài ra, tỷ lệ chết 100% cũng không hẳn chính xác, nhiều trường hợp ở Peru bị phơi nhiễm virus bệnh dại nhưng cơ thể kháng cự tự nhiên được dù chưa từng tiêm vaccines. 

0 Bình luận
Thích
LN
Lucien Nguyen

6 Bài2 Like0 Theo dõi

Bạn là người bình luận đầu tiên !